“Bạn trai, em muốn ôm.”
Lăng Cung biến đổi sắc mặt nhìn bàn tay trống không, hơi ấm dư lại của cô cũng nhanh chóng bay biến:
“Em nói bạn trai nào?”
Hàn Thiên Nhược chẳng bận tâm đến Lăng Cung là thần thánh phương nào nữa, bởi bầu trời của anh không ổn rồi. Anh vội vàng bế thốc Mặc Âu lên, bàn tay anh chạm vào da thịt nóng ấm của cô thì không khỏi rụt lại.
“Em bị bỏ thuốc. Chết tiệt. Anh giết hắn ta.”
Hàn Thiên Nhược nhìn đăm đăm về phía Tử Sinh với ánh mắt u ngục như thần chết vấn tội.
“Kệ hắn ta đi, chúng ta về nhà.” Mặc Âu nhỏ giọng.
“Được, chúng ta về nhà. Em không cắn môi nữa, máu chảy đầy miệng rồi kìa. Tay anh đây, cắn đỡ đi.”
Hàn Thiên Nhược đánh mắt về phía người đàn ông mặc áo caro kẻ sọc, sau đó đưa tay tới trước miệng cô.
Miệng Mặc Âu méo xệch, anh còn có máu tự ngược này nữa à. Thế nếu cô cắn tay anh đến chảy máu, chẳng biết cô có nhiễm máu ngược của anh không đây.
“Há miêng ra, cắn tay vào. Anh nói là không được cắn môi. Ai ui…”
Hàn Thiên Nhược thấy cô cứng đầu liền bóp miệng tự lấy tay đặt giữa hai hàm răng trắng sáng của cô. Nhưng mà cô vừa cắn thì đúng là thấu tận tim gan.
Mặc Âu vừa cắn lại nghe anh than nhẹ nên giật mình nhả tay anh ra, cô phì cười: “Quên nói với anh là em có răng nanh.”
“Không sao, cắn tiếp đi. Vừa nãy anh bị muỗi cắn thôi.” Hàn Thiên Nhược nhu tình xoa đầu cô.
Mà cũng hơi đau thật.
“Hai người đây là đang thể hiện tình cảm trước mặt tôi đấy à?”
Lăng Cung biến sắc, nhìn cặp đôi đang tình chàng ý thiếp trước mặt mà sôi gan.
“Anh ấy là bạn trai em. Hôm nay em nói luôn, anh dám làm gì anh ấy thì trước hết cứ bước qua xác người tiểu sư muội này.”
“Em…” Lăng Cung đen mặt: “Ai cho phép em qua lại với người đàn ông khác hả?”
“Vì sao vợ sắp cưới của tôi qua lại với tôi cần phải xin phép anh?”
Từ “ngài” giờ đã biến thành “anh”, thân phận của Lăng Cung cứ như thế bị Hàn Thiên Nhược nghiễm nhiên hạ đi mấy bậc.