“Tại sao ngươi lại không tin vào bọn ta? Tại sao lại không tin vào những xương máu mà bọn ta phải trả vì Trịnh gia?”.
“…”.
Đối mặt với những lời trách móc của đám người, Trịnh Kim Thành cảm thấy hổ thẹn vô cùng, tâm can hắn lúc này giống như bị thứ gì đó cào xé. Trịnh Kim Thành lúc này tự hỏi ‘Liệu bản thân hắn làm như thế này là đúng hay sai? Liệu có còn cách nào khác để cứu vãn lấy tình cảnh này?’.
Đứng xững người một hồi lâu nhưng Trịnh Kim Thành không biến bản thân hắn hiện tại phải làm như thế nào cả? Cho dù hắn hiện tại có quỳ xuống cầu xin Đế Nguyên Quân thì cũng không thể giải quyết được mà trái lại còn khiến mười người này cảm thấy bị hạ thấp và sẽ khinh thường hắn.
Không còn cách nào khác, Trịnh Kim Thành chỉ có thể nhìn mười người một lúc rồi cúi đầu. “Các vị, là Trịnh Kim Thành ta có lỗi. Ta biết những gì mà các vị đã làm cho ta và làm cho Trịnh gia lớn như thế nào? Ta hiện tại cũng không biết nên làm như thế nào mới phải?”.
“Là do bản thân ta yếu kém, là do ta sợ hãi trước công tử nên mới không dám đứng ra nói giúp. Ta bây giờ cũng không biết phải làm gì để mọi chuyện có thể được ổn thỏa”.
“Ta biết bản thân sẽ bị người đời xỉa xói, khinh thường vì chuyện ngày hôm nay nhưng ta mong các vị hãy thông cảm và bỏ qua? Nếu như ta không làm theo lời hắn thì không chỉ các ngươi mà ngay cả ta cũng không thể tránh khỏi cái chết?”.
“Chắc có lẽ các ngươi không tin nhưng thực lực của hắn vượt xa ta và cả bốn vị trưởng lão. Ta bây giờ cũng không còn cách nào khác ngoài việc khuất phục hắn để hắn giúp Trịnh gia ta vượt qua được hiểm cảnh trước mắt”.
“Ta biết bản thân làm như thế là rất ích kỷ nhưng ta không còn cách nào khác nữa?”.
Trịnh Kim Thành vừa nói vừa đưa tay lên vận lực. “Đợi sau khi Trịnh gia vượt qua được hiểm cảnh này thì ta sẽ tìm mọi cách để có thể bù đắp lại cho các ngươi”.
“Xin hãy tha lỗi cho sự yếu kém này của ta?”.
Răng rắc!
Liền tiếp, từng thành âm nứt vỡ nhỏ nhẹ nhưng lại khiến tâm can Trịnh Kim Thành không ngừng run lên. Ánh mắt hắn nhìn thấy mười người nằm la liệt ở trên nền đất với dáng vẻ đau đớn đến cùng cực, khóe miệng thì liên tục thổ huyết. Nhìn những ánh mắt căm phẫn và khinh thường của mười người. Trịnh Kim Thành hai tay thít chặt lại rồi một lần nữa cúi đầu, hắn không còn mặt mũi gì khi nhìn vào ánh mắt của bọn họ.
Đám người đau đớn nằm dưới đất căm hận, lớn tiếng kêu gào. “Trịnh Kim Thành, uổng công ta tin tưởng ngươi? Nhưng ta không ngờ ngươi lại có thể đối xử với ta như thế? Ta khinh thường ngươi?”.
“Uổng công bọn ta gọi ngươi một tiếng “Gia chủ”, uổng công ta tin ngươi có thể vì bọn ta mà vạch mặt với hắn. Nhưng ta không ngờ? Ngươi có thể vì một kẻ xa lạ lại phế bỏ đan điền của ta?”.
“Chuyện ngày hôm nay ta chắc chắn sẽ không bao giờ quên? Trịnh Kim Thành, ta cho dù có chết cũng sẽ không bao giờ buông tha cho ngươi?”.
“Ta rủa cho ngươi và cả Trịnh gia này sẽ bị Nam gia tiêu diệt?”.
“…”.
Nghe những lời thóa mạ của những người từng là người thân cận phò tá thốt ra. Trịnh Kim Thành không ngờ được là họ vậy mà có thẻ rủa Trịnh gia sẽ bị Nam gia tiêu diệt? Tuy khó lòng mà chấp nhận được nhưng hắn lúc này sao có thể lên tiếng phản bác lại?
Tất cả mọi chuyện là đều do hắn tự mình làm ra, tất cả là tại vì bản thân hắn?
“…”. Trịnh Kim Thành cắn chặt răng một lúc thở dài một hơi rồi quay người, ánh mắt hắn nhìn về phía đám gia nhân, nói. “Người đâu, mang mười người này rời khỏi Trịnh gia ngay lập tức?”.
Nhìn mười người bị khiên ra bên ngoài, thấy ánh mắt căm phẫn và đầy nộ ý của đám người nhìn lại. Trịnh Kim Thành tuy không nỡ nhưng bây giờ cũng chỉ còn cách này nữa mà thôi. “Mong các ngươi hãy hiểu cho ta? Đợi ta ba tháng thôi? Ta sẽ tự mình tìm và bù đắp lại cho các ngươi”.
Quay vào trong chính điện, Trịnh Kim Thành vẻ mặt thất thần ngồi xuống. Hắn đưa mắt nhìn Đế Nguyên Quân đang ngồi trên ghế gia chủ thì lộ ra vẻ khó nói vô cùng.
Nhìn thấy biểu cảm này của Trịnh Kim Thành, Đế Nguyên Quân ánh mắt hờ hững giống như không quan tâm đế những chuyện vừa xảy ra. “Trịnh gia chủ, ngươi bây giờ đang âm thầm trách móc ta sao?”.
Đáp lại, Trịnh Kim Thành lắc đầu rồi thở dài một hơi, hắn cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, trả lời. “Ta nào dám có ý định đó? Đây chỉ là quyết định của ta mà thôi? Tuy rất ích kỷ nhưng ta nghĩ họ cũng sẽ thông cảm và bỏ qua cho ta?”.
“…”. Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì nhíu mày, ánh mắt nhìn chằm chằm Trịnh Kim Thành một lúc. “Ngươi có quyết định rất sáng suốt? Ta nói vậy không phải vì muốn chà xát lên tâm can của ngươi nhưng đó là cách duy nhất để cứu tính mạng của bọn họ?”.
“Ngươi ích kỷ, ta không phủ nhận. Nhưng nếu như ngươi không ích kỷ thì không chỉ tính mạng của bọn họ mà ngay cả Trịnh gia cũng cũng không còn?”.
“Ta biết bản thân ngươi hiện tại đang suy nghĩ gì? Ta biết trong đầu ngươi đang nghĩ gì về ta?”.
“Nhưng ngươi phải biết một chuyện là ngươi đã thề sẽ thần phục ta? Ngươi vĩnh viễn không thể làm trái mệnh lệnh của ta? Ngươi cũng nên cảm thấy may mắn vì chuyện đó?”.
“Sau này rồi ngươi sẽ thấy? Ngươi và Trịnh gia gặp ta may mắn biết nhường nào? Các ngươi sẽ không biết tương lai sẽ có cơ duyên to lớn như thế nào đâu?”.
– —