“Em không hiểu. Chính ẻm là người đề nghị tụi mình làm ra cái đêm văn nghệ này để điều tra thằng cha Nam Phương đó. Cuối cùng ẻm tự trở thành một trong những người tham gia vào đội văn nghệ, chịu nổi không? Hay đây là âm mưu của ẻm. Ẻm muốn tỏa sáng, muốn nổi tiếng, nên lừa tụi mình làm ra chuyện này?”
Thiên Thanh quở trách:
“Em cứ nghĩ xấu em ấy. Nhiều khi em ấy có nguyên do gì đó không tiện nói cho tụi mình biết.”
“Em nghi nhỏ này lắm.”
Thanh Lâm vẫn không thôi luyên thuyên về Trúc Chi, về cái cách hành xử của cô nàng khi đáng lý phải cùng họ đi điều tra thì tách lẻ ra ca hát trên sân khấu.
Thiên Thanh cố lắm mới không la làng vụ kêu ca của Thanh Lâm. Thằng nhỏ rõ ràng để tâm quá sâu về cô bé Trúc Chi. Dù anh đã nhắc đi nhắc lại nhiều lằng rằng:
“Em ấy biết mình đang làm gì mà.”
Rồi cô nàng cất tiếng hát, Thanh Lâm chắc mẻm là tiếng hát của Trúc Chi. Bởi vì trái tim của cậu bất giác loạn nhịp khi tiếng hát của cô vừa cất lên. Cậu theo phản xạ ngó ra khỏi hành lang tối thui, nhòm về phía sân khấu nơi mà cô đang đứng hát.
“Em ấy hát hay đấy chứ.”, Thiên Thanh nói qua vai của Thanh Lâm khiến cậu giật nảy mình. May mà trời tối nhé, không thì Thiên Thanh sẽ phát hiện mặt của cậu bắt đầu đỏ ửng lên, đôi môi đang tự mỉm cười một cách kì cục, ngay đến bản thân cậu cũng chẳng hiểu vì sao lại cười một cách ngốc nghếch như thế.
“Cũng tạm.”, Thanh Lâm nói cọc lóc, dù trong lòng cậu biết giọng hát kia không ngừng lại ở cái chữ “tạm” đâu.
Thiên Thanh đẩy Thanh Lâm về phía sau sân khấu. Trúc Chi sắp xuống tới nơi và hai người có nhiệm vụ báo cáo lại cho cô những gì đã hỏi được.
Nhưng Trúc Chi bị Nam Phương chặn đường trước khi kịp gặp Thanh Lâm và Thiên Thanh. Hai anh em rút cuộc nhịn không được, bèn lặng lẽ núp một góc quan sát. Thanh Lâm vẫn thắc mắc không biết Nhất Uy ở tận đẩu tận đâu rồi.
Trúc Chi cảm thấy thành công được một bước. Bài hát vừa rồi cuối cùng cũng khiến Nam Phương đi về phía cô. Bài hát này có một bí mật mà chỉ có Nam Phương biết. Bài hát này anh viết tặng Kim Liên và chưa hề công bố nó ra bên ngoài. Vì lý do nào đó mà cô gái trước mặt của gã biết được và cất tiếng hát.
Nam Phương đã phải hoảng sợ thế nào khi bái hát này cất lên. Rõ ràng, nó chưa được công bố nơi nào. Rõ ràng chỉ có gã và Kim Liên mới biết đến bài hát. Không lẽ người con gái trước mặt biết điều gì mà gã chưa biết.
Nam Phương kéo Trúc Chi ra tận xa. Trúc Chi giả vờ gạt tay gã, vờ như chuyện gã đang làm rất mất lịch sự. Cô tỏ ý muốn biết nguyên nhân gã lôi mình ra đây làm gì, giữa họ cũng chẳng hề thân thiết đến mức này.
Nam Phương giải thích:
“Bài hát rất hay. Nó nói về tình yêu đôi lứa mới yêu nhau. Đây là lần đầu anh nghe được bài này trên sân khấu.”
Trúc Chi lạnh lùng:
“Tôi cho rằng giải thích kia không đủ khiến tôi thỏa mãn. Chỉ vì một bài hát hay mà anh lôi tôi ra tận đây ư?”
Trúc Chi ngắm nghía khuôn mặt đẹp trai của Nam Phương một hồi lâu. Khi gã tưởng rằng cô đã bị khuôn mặt sáng ngời của gã mê hoặc, cô lại nói thẳng thừng:
“Thì ra là anh chàng Nam Phương mà mọi người đang nháo nhào bàn tán. Có vẻ anh cho rằng, vì anh nổi tiếng nên có quyền kéo tôi ra đây, không cần quan tâm đến cảm nhận của tôi?”
Nam Phương biết mình sai sai, biết mình hơi thất thố. Chỉ vì bài hát kia khiến gã hơi quẫn trí, khiến gã không suy nghĩ gì mà kéo con gái mới lớn ra một chổ tối tăm như thế. Có thể cô gái này sẽ nghĩ gã là một tên đồi bại nào chăng. Hoặc cho rằng gã đang có ý đồ xấu xa với con gái nhà lành.
Đứa con gái trước mặt tỏ ra lạnh lùng khi biết gã là ai. Gã không ngờ cô lại không chút xíu nào quan tâm hay tò mò về gã – một người xuất sắc nhất trong những người xuất sắc.
Nam Phương không chịu nổi ánh mắt tóe lửa như muốn thiêu đốt linh hồn gã. Gã phải tìm lời lẽ giải thích sau cho hợp lý:
“Anh cũng biết một chút về âm nhạc, không bài hát nào anh không biết cả. Nên khi em hát bài này, anh liền rất muốn biết bài hát này làm sao mà em có?”
Trúc Chi lạnh nhạt:
“Đáng lý anh nên xin lỗi vì hành động của mình trước.”
“Anh xin lỗi.”, Nam Phương nói cho qua chuyện. Gã ngước lên thấy Trúc Chi đã cười một cái đầy ngọt ngào, cô đứng vén mái tóc mai ra đằng sau, như chờ gã nói tiếp.
Nam Phương có rất nhiều kinh nghiệm tình trường. Gã còn không biết dáng vẻ bối rối, e ấp của một đứa con gái khi đang bắt đầu có ý với ai đó ra sao ư. Gã chớp lấy thời cơ hỏi ngay:
“Bài hát đó…”
Trúc Chi đột nhiên ngắt lời gã:
“Tôi thấy nhạc phổ trong thư viện. Tôi thấy bên trên tờ giấy ghi tên người sáng tác bài hát này: Nam Phương.”
Trúc Chi giả vờ như vừa phát hiện ra chuyện gì đó rất thú vị. Cô reo lên vui sướng:
“Không lẽ là Nam Phương anh hả? Tôi đoán không sai hả?”
Nam Phương lặng lẽ gật đầu, lặng lẽ quan sát người con gái trước mặt. Khẳng định chắc nịch bài hát đó là của mình. Nhưng gã không hiểu tại sao nhạc phổ lại xuất hiện trong thư viện. Sau cùng, gã nghĩ đến việc Kim Liên là người đã viết ra bài hát đó và để nó lung tung trong thư viện, nên gã không cố truy vấn Trúc Chi thêm về chuyện này.
Trúc Chi chụp lấy cánh tay của Nam Phương, trao cho gã ánh mắt hâm mộ, nồng nhiệt. Cô ngượng ngùng, xấu hổ đỏ cả mặt. Cô nói, giọng cô thỏ thẻ dễ nghe vô cùng:
“Em rất muốn gặp anh chàng Nam Phương này. Một người tài hoa quá hả. Sao anh có thể viết ra ca từ đẹp như vậy. Rất rung động.”
Nếu mà Nam Phương đang uống nước có thể đã sặc hết ra ngoài. Bởi vậy, gã ho húng hắng, đầy bối rối khi cô nói đến đó. Đáng nói hơn, mà điều này là kỳ lạ nhất, nụ cười của cô bé còn khiến người ta rung động hơn cả bài hát kia nữa. Chưa kể đến sự đụng chạm nhè nhẹ mà cánh tay hai người đang chạm nhau.
Nam Phương còn chưa hết ngạc nhiên thì Trúc Chi tươi cười với gã, nụ cười mà gã thề sẽ đổi bao nhiêu tiền cũng muốn có được. Cô nói rất nhẹ nhàng:
“Em sẽ không trách anh về chuyện lôi em ra đây nữa. Đổi lại, anh cho em số điện thoại nha.”
Một màn này thu hết vào đôi mắt của Thanh Lâm. Con quái vật gầm gừ trong bụng cậu lao ra ngoài, cậu rất muốn chạy tới nơi kia chất vấn Trúc Chi, muốn hỏi cô đang làm cái trò gì. Cậu khinh khỉnh nhìn cô như thể cô là sinh vật lạ kinh tởm nào đó rơi xuống từ khoảng không. Rõ ràng muốn tiếp cận anh chàng đẹp trai Nam Phương kia, rõ ràng muốn cùng gã ta vẽ ra một bức tranh tình yêu sống động, còn xin số điện thoại. Vậy mà còn ra vẻ như muốn điều tra vụ án của Kim Liên, nói nhưng lời khiến cậu thán phục. Không phải “thằng ấy” nằm trong diện tình nghi ư. Cô nghĩ cái gì trong đầu lại có thể thân thiết với gã như thế. Rút cuộc cô chỉ giống mấy đứa con gái khác luôn vây quanh Nam Phương như một kẻ điên vì tình.
Thanh Lâm tức giận rời đi, bỏ lại Thiên Thanh đang khó hiểu đứng đó. Cậu cũng tự thề với mình rằng: Chẳng bao giờ xem trọng cô nàng thêm một lần nào nữa. Cơn tức giận lẫn con quái vật vẫn chưa chịu thôi xâm chiếm tâm trí cậu.