… Như vậy còn làm rất tốt? Vương phi đây không phải là đang châm chọc hắn đấy chứ?!
Ngọc Hành cẩn thận ngẩng lên ngó Hạ Liên Phòng, xác định nàng là nói thật mới thiên ân vạn tạ nhẹ nhàng thở ra, nhanh chóng rời đi, sợ đây là lời Hạ Liên Phòng nhất thời không cẩn thận nói ra, vạn nhất đợi một hồi lấy lại tinh thần sửa miệng thì làm thế nào? Dù sao ra khỏi cửa phòng khách này, mọi chuyện hắn không nhận về mình nữa.
Lại nói, hắc y nhân kia rốt cuộc là thần thánh phương nào? Tại sao thân thủ nhanh nhẹn như vậy, ngay cả hắn cũng bị xem choáng váng? Nhiếp gia hiện giờ đã là chó nhà có tang, ai cũng gào giết kêu đánh, sao còn có thể có người vụng trộm cấu kết với bọn họ? Nhất là Nhiếp Thương đã bị phế võ công, không có giá trị lợi dụng gì, quyền thế phủ Tín Dương hầu cũng đã tiêu tán trở thành mây khói, giờ này khắc này người còn liên lạc với Nhiếp Thương, rốt cuộc là ai? Lá gan vì sao lại lớn như vậy?
Thanh vương liếc mắt nhìn Hạ Liên Phòng, thấy vẻ mặt nàng ngưng trọng liền ra hiệu cho những người khác lui ra ngoài, đợi cho trong phòng khách chỉ còn lại hai phu thê bọn họ hắn liền thò tay đem Hạ Liên Phòng ôm đến ngồi trên đùi mình, hôn phấn môi mềm mại của nàng một cái, ôn nhu hỏi: “Làm sao vậy? Nghĩ gì thế?”
“Chàng nói xem người đưa Nhiếp Thương đi sẽ là ai?”
“Chuyện này không dễ phỏng đoán.” Thanh vương nhíu mi lại. “Ai cũng có khả năng, nhưng ta cảm thấy Nhiếp Tĩnh có khả năng lớn nhất. Nếu chiếu theo lời nàng nói, người này tâm cơ sâu không lường được, nếu có thể dưới thiên la địa võng của ta thuận lợi đào thoát, vậy thì đây tuyệt đối là một kẻ khó đối phó, không cẩn thận liền có thể bị hắn hung hăng cắn ngược lại một cái. Nhiếp Thương là đại ca của hắn, thuận tình thuận lý đều thấy là hắn nhất.”
“Nếu vậy, nói cách khác, Nhiếp Tĩnh quả nhiên còn ở trong thành Yến Lương chưa hề rời đi?” Sở dĩ thả ra Nhiếp Thương ngoài chính là vì nguyên nhân này, chính là muốn xem thử sẽ có người tiếp xúc với hắn hay không, mà tiếp xúc với hắn là loại người nào.
Về phần Nhiếp nhị bị xem như rối gỗ kia, tay chân gân mạch đứt đoạn, vừa câm vừa mù, đây mới thật sự là không có một chút tác dụng gì. Còn Nhiếp Thương, dù cho không biết võ công, sự mưu lược cùng gan dạ sáng suốt của hắn cũng là vạn dặm mới tìm được một. Nhiếp Tĩnh lựa chọn cứu hắn cũng rất bình thường.
“Hẳn là như vậy.” Thanh vương nghiêm túc nói. “Nay Yến Lương thủ vệ cực kỳ nghiêm ngặt, hắn quyết không thể chạy thoát được. Còn có một vấn đề chính là, nếu hắn chạy đi thì hắn sẽ đi đâu?”
“… Quay về trên núi nơi hắn từng ở?”
“Đại sự chưa thành đã hủy trên tay nàng, Nhiếp Tĩnh có thể cam tâm sao?” Thanh vương hỏi. “Bởi vì không chiếm được ánh mắt của nàng, hắn ở trước mặt nàng ra vẻ chính nhân quân tử, sau lưng liền đánh chết mấy hạ nhân, người như vậy còn có thể cam tâm tình nguyện trở lại trên núi, sống tiếp những tháng ngày thanh tâm quả dục kia hay sao? Ta không thấy vậy được. Hắn nhất định còn có hậu chiêu, chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?” Hạ Liên Phòng hỏi. “Túc Lang, có phải chàng cũng nghĩ giống ta hay không?”
Phu thê hai người liếc nhau, nhìn rõ ràng sự lo lắng trong mắt đối phương—— bọn họ đều nghĩ, Nhiếp gia có phải thật sự có cấu kết với Đại Nguyên hay không. Bằng không sao lại khéo như vậy?”A Phòng, vừa nãy ta từ trong cung trở về, nàng có biết đã xảy ra chuyện gì không?”
Hạ Liên Phòng lắc đầu.
“Trận chiến lần trước Đại Tụng đại hoạch toàn thắng, đánh lui quân đội Đại Nguyên gần trăm dặm, tất cả thành trì bị chiếm trước đó cũng lấy lại toàn bộ.” Ngoài miệng nói tin tức tốt, nhưng biểu tình của Thanh vương lại vẫn rất nghiêm túc. “Đại Nguyên phái người đưa thư hàng đến Yến Lương, yêu cầu nghị hòa.”
“Nghị hòa?!” Hạ Liên Phòng lắp bắp kinh hãi. “Đại Nguyên lại sẽ yêu cầu nghị hòa?!” Một quốc gia dã man, không hề có văn minh gì đáng nói, ngoại trừ giết chóc chính là giết chóc, chỉ biết đến nắm đấm cùng bạo lực như thế mà lại chủ động đưa ra lời nghị hòa?
“Rất kỳ quái đúng không? Ta cũng cảm thấy như vậy.” Thanh vương nheo mắt lại, bàn tay to vô ý thức vuốt ve ngón tay tinh tế non mềm của Hạ Liên Phòng. “Bọn họ không phải là người dễ nói chuyện như vậy. Hoàng Đế Đại Nguyên, giết người như ngóe, là một bạo quân nổi danh, hắn sẽ sai người đến nghị hòa đúng thật là quá kỳ quái.”
Từ xưa đến nay, bất cứ quốc gia nào chủ động đưa ra yêu cầu nghị hòa, tất yếu đều phải ký kết một loạt hiệp ước không bình đẳng, sau này hàng năm còn phải tiến cống vàng bạc châu báu lương thực vải vóc mĩ nhân, thậm chí còn phải cắt nhường thành trì, mang danh phụ quốc khuất nhục… Đại Nguyên dã tâm bừng bừng mà lại nguyện ý sao?!
“Bọn họ đã phái sứ giả tới?”
“Tạm thời chỉ có người truyền tin, chưa có sứ giả nghị hòa. Muốn chúng ta đồng ý xong người kia trở về bẩm báo, rồi mới có thể phái sứ giả đến.” Thanh vương liếc mắt nhìn Hạ Liên Phòng. “Khi hai quốc nghị hòa, hòa thân là cách thức phổ biến nhất, cũng biện pháp hữu hiệu nhất.”
Hạ Liên Phòng trừng mắt nhìn: “Các công chúa của Hoàng Thượng cũng đều đã đến tuổi thành hôn, có thể gả đi. Chỉ là… Ta không tin quân chủ Đại Nguyên sẽ đối xử tử tế với các nàng.” Đối với quốc gia sống trên lưng ngựa đánh thiên hạ kia, bọn họ chỉ yêu thích nữ tử có thể cưỡi ngựa bắn cung săn thú, anh tư hiên ngang không thua nam nhi, có thể cùng nam tử bảo vệ quốc gia. Những nữ tử của Đại Tụng lại đều mang hơi hướng Giang Nam sông nước, ôn nhu yểu điệu, bọn họ xưa nay nhìn đã cảm thấy đau răng, chơi đùa còn ổn chứ nếu thật sự muốn cưới về nhà làm thê tử, thì là chuyện không hề mong muốn chút nào.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao quân đội Đại Nguyên vừa công chiếm thành trì của Đại Tụng liền cướp của giết người gian dâm không chuyện ác nào không làm, bọn họ căn bản không cho rằng loại nữ tử mềm mại yếu đuối này có thể được xưng là nữ tử!
“Ý của Hoàng huynh là, Đại Nguyên đưa một hoàng tử đến làm con tin, sau đó để ta đi Đại Nguyên một chuyến.”
“Để chàng đi Đại Nguyên?” Hạ Liên Phòng kinh hô, cả người đều cứng ngắc. “Làm sao có thể đi chứ? Đại Nguyên quốc vô cùng gian trá giảo hoạt, lại không giữ chữ tín, rất có thể sẽ hại chàng!” Nếu giết chết được Chiến Thần thì khoảng cách đánh bại Đại Tụng còn xa sao?
“Vì thăm dò, ta phải đi. Có thể không cần đánh nhau vẫn là tốt nhất. Những năm gần đây thấy cuộc sống của dân chúng biên cảnh khổ cực đã quá đủ rồi, ta chỉ hy vọng bọn họ có thể an cư lạc nghiệp, từ nay về sau không còn có chiến tranh.” Tuy rằng thân là võ tướng, trời sinh liền có một loại nhiệt huyết yêu thích với chiến tranh, nhưng Thanh vương lại thật tâm hi vọng chiến tranh có thể vĩnh viễn biến mất. “Đại Nguyên nhiều lần xâm phạm biên cảnh nước ta, đốt giết đánh cướp, khinh nam bá nữ, bắt dân chúng Đại Tụng ta đi làm nô lệ. Nếu muốn ký kết điều ước nghị hòa, bọn họ tất phải đem trả lại toàn bộ con dân Đại Tụng! Sau khi ký kết điều ước, ta tất yếu phải làm sứ giả đến Đại Nguyên một chuyến. A Phòng, ngoại trừ ta, ai cũng không thích hợp.”
Đúng nha, vô luận là thân phận hay là năng lực, chỉ có Thanh vương là người chọn lựa thích hợp nhất. Nhưng mà… “Vậy chàng phải mang theo ta cùng đi.”
“Không được!” Hắn không hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt.
“Nếu chàng không dẫn theo ta, đi một mình, ta liền ở trong phủ dưỡng mấy tiểu quan trẻ tuổi, ta mới nghe nói tiểu quan trong Vạn hoa lầu ai cũng môi hồng răng trắng, còn rất biết lấy lòng người khác, ở Yến Lương không ít quý phu nhân đều lặng lẽ bao dưỡng đấy!” Hạ Liên Phòng liếc mắt nhìn hắn. “Vừa vặn trượng phu đã lớn tuổi, còn nhiều năm không ở phủ trong, ta thấy khuê phòng tịch mịch, tất nhiên muốn tìm chút an ủi.”
Thanh vương nghe mà muốn nôn ra máu: “Nàng đừng mơ tưởng!”
“Vậy chàng phải dẫn theo ta.” Nàng lập tức chuyển đề tài. “Chuyện này rất bình thường không phải sao? Thanh vương điện hạ và Thanh vương phi cùng đi, có thể thấy là rất có thành ý không phải sao?”
Thanh vương lại vẫn có ý đồ giãy dụa lúc sắp chết: “Nhưng chưa từng có tiền lệ nữ tử đi sứ, cũng không có vị sứ giả nào dẫn theo thê tử đi sứ nước khác…”
” Thành tổ Hoàng Đế khai quốc của triều ta từng dẫn theo nguyên hậu đi chu du các nước, thăm dò phong thổ các quốc gia đáy!” Hạ Liên Phòng nheo mắt, dáng vẻ kia vô cùng xinh đẹp, khiến Thanh vương nhìn mà bụng dưới thấy buộc chặt. “Chẳng lẽ chàng không biết?”
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng mà, chỉ cần hoàng huynh đồng ý là được.” Hạ Liên Phòng mới không cho hắn thời gian nói tiếp đâu, trực tiếp ôm cổ hắn hôn lên, phấn môi ngọt ngào hôn cho Thanh vương run cả eo lên, hắn âm thầm kêu khổ dưới đáy lòng, tay lại rất không có tiền đồ ôm chặt vòng eo như dương liễu của nàng, “A Phòng… nàng, nàng đừng như vậy…”
“Vương gia.” Nàng ôn nhu gọi hắn, thanh âm yêu kiều nũng nịu, Thanh vương nghe mà xương cốt cả người đều mềm ra. Thường ngày Hạ Liên Phòng cái gì đều không làm cũng đã đủ để cho hắn mất khống chế, nay cố ý thả mềm tiếng nói, kiều thái mọc lan tràn, Thanh vương đâu chịu được?
Trước đây cũng không phải là chưa có người từng tặng nhiều loại mĩ nhân để lấy lòng hắn, nhưng Thanh vương lại có thể ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, không nổi bất kỳ phản ứng nào. Hiện tại hắn coi như là được nếm đến quả đắng, hóa ra phía trước đó đều là tích cóp để bây giờ phát đây mà! “A Phòng, nàng, nàng như vậy cũng vô dụng, ta sẽ không đồng ý …” Chỉ cần hắn không đồng ý, hoàng huynh liền không có khả năng đồng ý.
“Vương gia, chẳng lẽ chàng không muốn thiếp sao?” Hạ Liên Phòng nhẹ nhàng day cắn đầu lưỡi hắn, phả ra khí như lan ghé vào lỗ tai hắn dụ dỗ nói, “Nếu không dẫn theo thiếp cùng đi, ta sẽ ở trong phủ dưỡng tiểu quan.”
“Cô nương gia, nói cái gì vậy…” Thanh vương suýt nữa bị nàng làm cho tức chết.
Hạ Liên Phòng nhíu mày nói: “Cái gì mà cô nương gia, sau khi gả cho chàng thiếp đã sớm không phải cô nương gia nữa rồi.” Nói xong, dùng tiếng nói càng thêm ngọt ngào như mật đường khẩn cầu, “Vương gia, chàng hãy thỏa mãn tâm nguyện của thiếp đi, hai phu thê chúng ta cùng đi, chàng còn nhớ đã hứa sẽ mang thiếp đi dạo khắp thiên hạ không? Chàng còn nói sẽ vĩnh viễn nghe theo lời của ta, thương yêu ta, sao mới thành thân chưa được vài năm chàng đã muốn nuốt lời rồi à?”
“Ta… Ta không phải là muốn nuốt lời, mà là rất nguy hiểm, A Phòng…” Nàng đang cắn rái tai của hắn!
“Vậy chàng có đồng ý hay không? Ta cam đoan sẽ thật biết điều, hơn nữa ta sẽ mang theo Thiên Tuyền cùng Diêu Quang, đến lúc đó chàng phái bao nhiêu người đi theo ta cũng không sao.” Giọng nói của nàng đột nhiên tràn ngập hoài nghi. “Chẳng lẽ đường đường là Thanh vương điện hạ, ngay cả thê tử của mình cũng không bảo vệ được sao?”
“Đương nhiên không phải…”
“Vậy thì dẫn theo thiếp cùng đi nha!”
“A Phòng…” Thanh vương cố gắng duy trì thần trí thanh tỉnh, hắn thật sự rất muốn trầm luân trong đó, nhưng hắn sợ lý trí vừa bay đi liền đồng ý cái gì đó không nên đồng ý. “Nhạc phụ đại nhân, còn có ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu bọn họ sẽ không đồng ý, quá nguy hiểm …”
Khi hắn lôi Hạ Lịch cùng Tĩnh quốc công ra làm bia đỡ đạn đã nói lên trong lòng hắn đã nhượng bộ. Hạ Liên Phòng am hiểu sâu đạo lý này, nhất thời càng thêm ra sức, bàn tay thon nhỏ theo vạt áo mò vào lồng ngực rắn chắc. “Sao lại như vậy chứ? Hoàng Thượng đã ra lệnh, chẳng lẽ bọn họ còn dám cãi lời? Vương gia, hãy để thiếp đi cùng chàng đi~~ “
Thanh vương cuối cùng cũng vô lực phản kháng: “… Được!” Nói xong lập tức đứng dậy, bế ngang Hạ Liên Phòng lên, vội vàng chạy như điên vào phòng ngủ.