“Đúng là rất kém! Vừa xấu xí vừa chanh chua như vậy, Tư thúc đúng là mắt mờ rồi.” Nam Thiên Sang gật đầu tán thành với lời nói của Kha Vũ.
“Lại còn dám nói xấu bổn cô nương?! Một lũ nghèo hèn đáng chết, hôm nay bổn cô nương sẽ cho các ngươi biết thế nào là lễ độ.”
Nói rồi, nữ tử ngay lập tức rút trường tiên từ trong tay gia đinh trông ngựa bên cạnh, đánh thẳng về phía Nam Thiên Sang.
Tiểu tử không chút sợ hãi khẽ nghiêng người tránh đi, ánh mắt nghiêm túc nhìn về phía đối phương. “Vị đại thẩm này, nói chuyện thì nói, cần gì phải động tay động chân chứ?”
“Đại thẩm? Tên ranh con hỗn xược, để ta dạy ngươi biết thế nào là lời nên nói và không nên nói!”
Vừa dứt lời, nữ tử đã vung cánh tay, đầu roi liền theo lực hất mà di chuyển, đánh thẳng vào mặt Nam Thiên Sang, ý đồ muốn đánh nát miệng tiểu tử.
Nhận ra được sát ý của đối phương, Nam Thiên Sang ngay lập tức cúi người tránh đi, lại hét lên với Kha Vũ đang muốn nhập cuộc. “Kha thúc, cháu có thể đánh được, thúc đừng can thiệp vào.”
Kha Vũ đang rút kiếm tiến lên liền hơi dừng lại, chần chừ nhìn thân ảnh linh hoạt tránh né trường tiên của tiểu tử, cắn răng thu thế về, cả cơ thể tập trung cao độ, sẵn sàng xông vào bất cứ lúc nào khi cậu nhóc gặp nguy hiểm.
“Mặc Hoa!”
Nam Thiên Sang gọi một tiếng, tiểu bạch xà đang hóa thành vòng tay liền động đậy phi ra, chỉ chớp mắt đã biến thành một mãnh thú khổng lồ bao bọc cậu ở bên trong, nhe răng nanh hướng về phía nữ tử kia gào thét.
“Khèeeee!”
Nữ tử bị bất ngờ, hai mắt mở lớn nhìn cự bạch xà bỗng nhiên xuất hiện, sợ hãi lùi lại hai bước. “Ngươi… ngươi chơi gian lận, thế nhưng lại gọi khế ước thú ra bắt nạt ta!”
“Ha, đại thẩm à, ngươi nói cũng thật buồn cười! Kẻ chủ động tấn công là ngươi, lại tấn công một tiểu hài tử tay không tấc sắt như ta, còn chê ta gian lận? Đại thẩm à, ngươi có mặt mũi không vậy?” Hơi dừng lại một chút, Nam Thiên Sang bĩu môi liếc nhìn nữ tử kia một cái.
“Ta với đại thẩm đâu phải thi đấu gì, mà là đang đánh nhau a! Người bị bắt nạt ở đây là ta mới đúng, tiểu hài tử ta sao có thể bắt nạt lại đại thẩm ngươi được chứ?!”
“Ngươi…!” Nữ tử vừa sợ hãi bởi Mặc Hoa vừa tức giận vì lời nói của Nam Thiên Sang, lại không dám chủ động tấn công lần nữa.
“Ngươi có biết bổn cô nương là ai không? Đồ dân đen ngu xuẩn, nếu ngươi dám động đến một sợi tóc của bổn cô nương, bổn cô nương sẽ cho ngươi biết thế nào là biết vậy đã không làm!”
“Không phải là muội muội kết nghĩa của Tư thúc sao? Ta biết rồi, đại thẩm không cần khoe khoang nữa! À, Tư thúc đến rồi, chúng ta cùng xem xem thúc ấy nói gì!” Nam Thiên Sang vẫy tay với Tư Gia Lâm, vẻ mặt phụng phịu hờn dỗi.
“Cái gì cơ?” Nữ tử nghe thấy lời cậu nói mặt tái xanh không còn giọt máu, hoảng hốt nhìn xung quanh.
Tư Gia Lâm nhanh chân bước đến, phía sau chính là Triệu Sơn cũng đang đi cùng, nhíu mày nhìn đám đông vây quanh trước cửa hội đấu giá.
Mạc La bên trong cũng được chưởng quản chạy đến gọi ra giải quyết vấn đề, khuôn mặt nghiêm nghị nhìn nữ tử tự xưng là muội muội kết nghĩa kia.
“Có chuyện gì vậy? Tại sao lại đánh nhau trước nơi làm ăn của Triệu gia bọn ta?!” Triệu Sơn giọng nói mạnh mẽ chen vào, mọi người xung quanh theo tiếng nhìn lại, lần lượt tách ra cho hắn đi vào.
“Kha Vũ, chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao Tiểu Sang lại gọi khế ước thú ra rồi?” Tư Gia Lâm đi đến bên cạnh Kha Vũ nghi hoặc.
“Còn không phải tại ngươi sao?”
“Sao lại tại ta?” Tư Gia Lâm đột nhiên bị đổ oan ngay lập tức kêu lên không thừa nhận.
“Là ngươi! Ả khổng tước xòe đuôi kia nói ngươi nhận ả làm muội muội kết nghĩa, đụng ngã Tiểu Sang không xin lỗi còn tấn công tiểu tử của chúng ta, liên tục mở miệng mắng chửi ta là đồ dân đen nghèo mạt kiết xác! Ngươi nói xem, là tại ai chứ hả?” Kha Vũ tức giận véo tai Tư Gia Lâm xách lên, chỉ về phía nữ tử mà gào thét, coi hắn là nơi xả giận.
“A a đau đau đau! Ta có kết nghĩa lung tung gì đâu? Ả là ai ta còn không biết cơ mà! Ngươi mau buông tay ra đã, đau quá! Shhhh!”
Sau khi giải thoát tai mình khỏi tay Kha Vũ, Tư Gia Lâm liền lạnh lùng nhìn về phía nữ tử, chậm rãi tiến lên. “Ngươi là ai? Tại sao dám mở lời lừa gạt người khác? Nếu hôm nay không nói rõ thì đừng hòng rời khỏi nơi này.”
Mọi người ồ lên kinh ngạc, không ngờ nữ tử lại dám hoa ngôn xảo ngữ, bịa đặt thân phận ngang ngược lộng hành như vậy. Nay bị người của hội đấu giá bắt được, không biết sẽ giải thích như thế nào.