Dù sao thì chuyện này cũng khá là máu me.
Trên thực tế thì bên trong cặp tiền đó có một lớp màng kép và trong đó chính là máy định vị.
Cặp tiền cũng được chế tạo bằng kim loại hiếm, sau khi đóng lại thì sẽ rất khó phá ra và cũng không bị thẩm nước. Cố Thành Trung ngăn cản cảnh sát để Nguyên Doanh kéo dài thời gian, còn anh thì đã sắp xếp sản máy bay trực thăng.
Tuy là trên biển đang có mây mù nên hơi khó bay nhưng dựa vào tín hiệu thu được từ cặp tiền thì sẽ dễ dàng bay tới chỗ bọn họ.
Anh đã bày ra sẵn thiên la địa võng để bọn họ mãi mãi chìm sâu dưới lòng biển.
Chờ đến khi mặt biển gió êm sóng lặng thì lại cử người xuống biển vớt lên, cả người cả của đều được lấy Ai dám đụng đến Hứa Trúc Linh thì đây chính là hậu quả.
Hứa Trúc Linh về tới đồn cảnh sát để lấy lời khai, Cố Thành Trung luôn ở đó sắm vai người dân lương thiện.
Cuối cùng đồn cảnh sát lại còn tặng cho anh một lá cờ thưởng, trên đó có mấy chữ: “Hành động đẹp và một tâm hồn cao cả”
Đẹp..
Từ đó rất hay.
Mấy ngày sau đó thì thời tiết bắt đầu tốt lên, có ngư dân rời bờ đi đảnh cá thì phát hiện ra mạnh gỗ vụn của con thuyền và mấy mảnh xương cốt.
Cảnh sát phản án là con thuyền va phải đá ngầm, không có một tội phạm nào may mắn trốn thoát.
Tổng cộng mười một người đều chim sâu xuống lòng biển, xác cũng đã bị cá ăn hết rồi.
Khi Hứa Trúc Linh nhìn thấy tin tức này ở trên mạng thì cảm thấy hơi thốn thức.
Trên thế giới này vẫn có nguyên nhân quả tuần hoàn, đây là báo ứng.
Nghĩ tới đứa bé gái kẻ đi đã nổ súng bắn chết thì tim cô lại nhói lên.
Người phụ nữ mang thai thì nhờ có Cố Ngọc Vy cứu giúp nên an toàn vượt cạn, đứa bé được sanh non.
Mặc dù hơi yếu ớt nhưng vẫn còn sống, đó là điều may mån nhất rồi.
Hứa Trúc Linh nhìn đứa bé kia, gia định họ cảm kích ơn cứu mạng của Cố Ngọc Vy nên cũng đặt cho bé cái tên có chữ
Ngọc.
Hứa Trúc Linh cũng được lên tin tức vì chuyện lần này, cô và Cố Ngọc Vy trở thành anh hùng.
Cố Ngọc Vy gặp nguy hiểm không hoảng loạn, cứu giúp phụ nữ mang thai. Hứa Trúc Linh thì sån sàng mạo hiểm đấu trí đấu dũng với kẻ giết người.
Hứa Trúc Linh cũng thường xuyên nhìn thấy tin tức về mình trên mạng nhưng tất cả đều là những tin phản đối.
Bây giờ cô có cảm giác như mình được tẩy trắng vậy, cảm giác làm anh hùng thật sự quả tốt.
Chuyện này đáng sợ nhưng cũng không gây ra nguy hiểm gì, đến đây thì nó cũng xem như hoàn toàn kết thúc.
Mới đảo mắt đã đến đêm giao thừa, sáng sớm Hứa Trúc Linh đã thức dậy, vội vàng đo dán câu đổi đỏ.
Cô Thành Trung chưa từng trải qua những việc này nên anh nghe lời Hứa Trúc Linh từ đầu đến cuối.
Dám câu đối xuân, dán chữ phúc, sau đó treo đồ trang trí lên.
May là đây không phải trung tâm thành phố mà là Ihu biệt thự riêng biệt ở vùng ngoại thành nên có thể mở đèn pháo lên và không sợ người ta than ồn, cũng có chút vị năm mới. Dán câu đối xong, Cố Thành Trung đưa cô về nhà cũ để thắp nén nhang và ăn cơm tất niên.
Hứa Trúc Linh đã cố tình để bụng lại, chỉ ăn no một phần.
Tâm bốn giờ chiều họ về đến nhà thì Hứa Trúc Linh đã gọi tất cả mọi người đến, cùng nhau ngồi lại ăn bữa cơm, không cần biết là chủ cả hay người làm công, chỉ cần biết ai lớn ai nhỏ là được.
Chú An lớn tuổi nhất cho nên ông ấy ngôi ở ghế chủ nhà.
Chủ An giật mình liên tục lắc đầu.
“Cậu chủ… Chuyện này không đúng nguyên tắc”
“Chẳng sao cả đâu mà, trong nhà này Trúc Linh là người có quyền quyết định. Hơn nữa chủ đã chăm sóc tôi rất nhiều năm, giải quyết công việc trong nhà gọn gàng đầu ra đó. Năm nào chú cũng không về nước Anh, ở đây mừng năm mới với tôi nên chú ngồi đó là đúng rồi.”
Bây giờ Hứa Trúc Linh mới biết được chủ An cũng có vợ có con.
Cô cứ tưởng rằng chú An là người cô đơn lẻ bóng.
Nhưng ông ấy và vợ không hợp tính nhau, hồi đó còn trẻ xúc động nhất thời nên mới lấy nhau, cuối cùng mỗi người một ngả, con giao cho mẹ nuôi vậy thôi.
Tuy là tính tình không hợp nhau nhưng chú An lại thật lòng yêu vợ mình, chỉ là ông ấy nén xúc không đến rầy bọn họ, năm nào cũng gửi tiền về cho bà bạn già.
Chủ An hơi cảm động, trước đây nơi này không hề giống một gia đình nào, chỉ là một ngôi nhà lạnh như mà thôi.
Cố Thành Trung không phải là người nói nhiều, bình thường anh sẽ làm việc trên phòng đọc sách, cũng chẳng nói năng gì với người giúp việc trong nhà!
Mấy ngày lễ tết thế này ngôi nhà lại càng không có bầu không khí náo nhiệt nên có. Với Cố Thành Trung mà nói thì đây cũng chỉ là một trong ba trăm sáu mươi lăm ngày bình thường mà thôi.
Nhưng sau khi Hứa Trúc Linh đến đây thì anh bắt đầu thay đối, ngôi nhà này cũng thay đổi theo.
Trở nên náo nhiệt hơn, ấm áp và hòa thuận hơn.
Trước đây người giúp việc nào cũng e dè cậu chủ nhưng bây giờ họ đều kính yêu bọn họ từ tận đáy lòng.
“Đúng đúng đúng, con làm chủ ngôi nhà này. Nam chủ ngoại nữ chủ nội mà, thế nên mọi người đừng nghe lời anh ấy, trong nhà này con là lớn nhất!”