Trước đó kẻ mặc hắc bào thi triển dịch thiên hoán địa chính là thay đổi vị trí của ngọn núi cách đó hơn tám nghìn trượng cho nên hắn ta biến mất thì ngọn núi kia sẽ thay thế vào vị trí mà hắn đứng trước đó.
Còn Thái Hư Cổ Long lại cao minh hơn kẻ mặc hắc bào, hắn ta dịch chuyển không gian về lại nguyên trạng còn kẻ mặc hắc bào vừa thay đổi vị trí với ngọn núi khổng lồ kia thì lập tức bị lôi quay lại.
“Chỉ là một phần tàn hồn, đúng là ta đã đánh giá thấp ngươi rồi”, đột nhiên bị lôi lại, kẻ mặc hắc bào không hề tỏ ra tức giận mà ngược lại còn nhìn Thái Hư Cổ Long với ánh mắt đầy hứng thú.
“Núi cao còn có núi cao hơn, là tầm nhìn của ngươi hạn hẹp rồi”, Thái Hư Cổ Long chậm rãi lên tiếng: “Ngươi đã nhìn ra ta là Thái Hư Cổ Long thì bớt dùng pháp tắc không gian trước mặt ta đi”.
“Vậy bản tôn phải xem xem ngươi có được mấy phần chân truyền của chí tôn”, kẻ mặc hắc bào cười dị thường rồi biến mất trong chốc lát.
Dứt lời, kẻ mặc hắc bào xuất hiện trước mặt Thái Hư Cổ Long như bóng ma, nhất chỉ chỉ về phía trán của Thái Hư Cổ Long.
“Đánh giá thấp Thái Hư Cổ Long thì ngươi sẽ chết rất thảm”, Thái Hư Cổ Long cười u ám, tốc độ còn nhanh hơn cả kẻ mặc hắc bào, hắn nhẹ nhàng né qua nhất chỉ kia sau đó túm thật chặt cổ áo kẻ mặc hắc bào lôi hắn xuống dưới sau đó hắn lên gối thụi thật mạnh vào phần bụng của tên này.
Hự…!
Kẻ mặc hắc bào đau đớn, phần bụng đột nhiên bị thụi mạnh như vậy khiến ruột gan suýt chút nữa thì ói ra ngoài.
Được, bá khí lắm!
Sau một đòn tấn công, Thái Hư Cổ Long hoàn toàn chiến thắng khiến phía Gia Cát Vũ không nhịn được mà thét lên.
Rầm!
Khi tất cả mọi người tỏ vẻ kinh ngạc thì kẻ mặc hắc bào lui đi.
Thái Hư Cổ Long di chuyển nhanh như chớp, trong chốc lát sát phạt tới, ra tay với những đòn thần thông cái thế.
Kẻ mặc hắc bào mặt mày tôi độc hơn, vẻ mặt giảo hoạt, lần đầu tiên hắn còn chưa kịp làm gì đã bị người ta lôi lại, lần thứ hai còn chưa kịp làm gì thì xương cốt đã có mấy chục đoạn bị đứt gãy.