Thiên Cương thần vương nhìn Phiêu Vũ, lại nhìn qua Lâm Minh, tuy trong nội tâm không muốn thừa nhận, nhưng mà không thể không nói Phiêu Vũ nói là sự thật, trận chiến đấu này hắn đã thua.
Tuy hắn thua dươi s tình huống Lâm Minh tính toán cùng xảo kình, thua thập phần không cam lòng, nhưng mà thua chính là thua, không cần lấy cớ.
Hơn nữa Thiên Cương thần vương cũng biết, Lâm Minh thời điểm chiến đấu là bằng vào Luyện Thể Thuật Đạo Cung Cửu Tinh đấu với mình, không có dùng pháp tắc khác.
Không thể không nói, chỉ cần từ hệ thống luyện thể, Thiên Cương thần vương đi tới cực hạn, hai người so đấu Luyện Thể Thuật, tự là Thiên Cương được lợi cực lớn.
Nhưng cho dù như thế, Thiên Cương hoàn toàn áp chế Lâm Minh, nhưng mà trong thời gian ngắn Thiên Cương thần vương cũng không thể chiến thắng, thậm chí còn dùng huyết mạch biến thân.
Lâm Minh là một nhân loại, chỉ bằng vào Luyện Thể Thuật có thể đánh với Thiên Cương chiến đến loại trình độ này, đã đủ để cho Thiên Cương bội phục.
Bởi vậy sau khi Phiêu Vũ đứng ra, rốt cuộc cương nguyên trong người Thiên Cương yên lặng lại, trong lòng của hắn rõ ràng, sau khi hệ thống luyện thể đi tới mức tận cùng sẽ biến thành sở đoản của hắn, hắn có thiên phú luyện thể không ai bằng, chỉ bằng vào luyện thể mà đạt tới Chân Thần.
Đương nhien chuyện này khó lường, nhưng mà từ xưa đến nay rất nhiều Chân Thần là song tu, thậm chí còn có tam tu, bọn họ thông hiểu Tam Thập Tam Thiên pháp tắc không chỉ một loại, người như vậy tốc độ tu luyện cực chậm, nhưng mà thành tựu Chân Thần lại có tiềm lực lớn hơn nữa.
Thiên Cương thần vương nhìn Lâm Minh thật sâu, thân thể hóa thành một đạo lưu quang, lập tức biến mất trong tinh không.
Hắn làm thế là thừa nhận thất bại của mình..
Mà cùng lúc đó, Phiêu Vũ nhìn qua Lâm Minh.
Tinh không như mực, Lâm Minh tay cầm Ám Long thương đứng thẳng, hai mắt thâm trầm như nước.
Tinh quang chiếu vào người Lâm Minh giống như thủy ngân chảy dài.
– Thiên đạo…
Trong nội tâm Phiêu Vũ thần vương như có cảm giác, nàng ngửa đầu nhìn lên trời, ánh mắt kéo dài ra xa, dường như muốn nhìn thấy điểm cuối của vũ trụ.
Thời đại này đã không bình tĩnh…
Nàng thu hồi suy nghĩ, ánh mắt nhìn qua Lâm Minh, khẽ nói:
– Mười ngày sau, ta sẽ chiến với ngươi, kỳ hạn này đủ cho ngươi khôi phục đỉnh phong rồi.
Lâm Minh gật đầu, lại triệu hồi Hỗn Nguyên Thiên Cung.
Hỗn Nguyên Thiên Cung xuất hiện thì biến lớn, ba bóng người từ trong Hỗn Nguyên Thiên Cung bay ra.
Ba người này chính là Ngạo Nhật, Tà Nguyệt còn có Thanh Liên tiên tử.
Lúc này Lâm Minh đã sớm thu huyết nhục Hoang trong người bọn họ, còn cho bọn họ tư duy độc lập, nhưng tu vị bọn họ bị Lâm Minh dùng Tu La Thiên Đạo giam, hiện tại không có chút sức chiến đấu nào.
– Các ngươi tự do.
Lâm Minh nói ra lời này trực tiếp đẩy đám người Thanh Liên tiên tử tới chỗ Phiêu Vũ thần vương.
Hắn không định khó xử ba người này.
Nhưng mà sau khi khôi phục tự do, ba người này bị Lâm Minh hàng phục trải qua cái gì đều nhớ rõ.
Nghĩ tới các chuyệ này, bọn họ muôn tự sát.
Nhất là Thanh Liên tiên tử, nghĩ đến nàng trước kia xưng hô và động tác với Lâm Minh, ánh mắt nhìn qua Lâm Minh bắn ra lửa.
Nàng cực kỳ khuất nhục, nàng hiện tại hận không thể xé nát Lâm Minh, sau đó tự sát!
– Sư phụ!
Thanh Liên tiên tử nhìn thấy Phiêu Vũ thần vương, trực tiếp quỳ trong hư không, nàng đời này chưa bị khuất nhục như thế.
Vào lúc này Thanh Liên tiên tử cũng không có nói ra cái gì nhờ Phiêu Vũ báo thù, lập tức giết chết Lâm Minh các loại lời nói.
Tuy nàng giận dữ nhưng cũng không có mất đi lý trí, kể từ tình hình bây giờ mà nhìn, mình có thể đạt được tự do chỉ sợ cũng không phải Phiêu Vũ dựa vào vũ lực uy hiếp có được, mà là thông qua đàm phán.
Nếu không phải Lâm Minh rút huyết nhục Hoang ra khỏi người bọn họ sớm mấy ngày, giam cầm tu vị của bọn họ, giải phóng tư tưởng tự dọ, còn cho thấy rõ quá trình đàm phán, bây giờ là chuẩn bị “Giao hàng”.