Alberta ngạc nhiên nhìn Akimoto Masako, trước khi anh ta kịp phản ứng, một Akimoto Masako khác nhẹ nhàng xuất hiện sau lưng anh ta, thanh kiếm dài sắc bén cắt ngang cổ anh ta, máu bắn ra ngay lập tức, tựa như một bông hồng đỏ tươi nở ra dưới ánh trăng.
Thật đẹp nhưng cũng thật đáng sợ.
Alberta ôm chặt cái cổ toàn là máu, vẻ mặt kinh ngạc đây đau đớn, Akimoto Masako rõ ràng còn đứng cách đó mười mét, tại sao trong nháy mắt lại có thể chém cổ mình được?
Khoảnh khắc tiếp theo, Akimoto Masako đứng cách đó mười mét đang từ từ biến mất dưới ánh trăng.
Hóa ra là ảo ảnh!
Alberta đột nhiên trợn to hai mắt, mở miệng muốn nói gì đó thì ‘ùm’ một tiếng ngã vào vũng máu, không hề phát ra một tiếng động nào nữa.
Trần Phi Vũ lắc đầu cười: ‘Kỹ thuật sử dụng ảo ảnh của cô không tệ, nhưng anh ta không hề xúc phạm cô, tại sao cô lại phải giết anh ta?”
“Ai nói tên đó không xúc phạm tôi?”
Akimoto Masako thu lại kiếm, lạnh lùng nói: “Anh ta nói tôi và anh… Hừ, anh ta chết cũng không hết tội!”
“Anh ta nói không sai.” Trần Phi Vũ đùa giốn nói: “Quan hệ giữa tôi và cô không bình thường.”
Lông mày Akimoto Masako nhướng lên, tức giận nói: ‘Đừng nói nhảm…
HN Trước khi cô nói xong, Trần Phi Vũ đã ôm cô vào lòng, đôi môi đỏ tươi của cô bị Trân Phi Vũ chiếm lấy.
Cô không thể phản kháng, chỉ có thể âm thầm chịu đựng.
Khác với hai lần hôn trước, Trần Phi Vũ tham lam mút đôi môi đỏ mọng của Akimoto Masako rồi từ từ di chuyển xuống phía dưới, hôn lên chiếc cổ trắng ngần của Akimoto Masako.
Cả người Akimoto Masako run lên, hai tay cô bất ngờ năm chặt lấy quân áo của Trần Phi Vũ, không kiêm được nâng cằm lên, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ.
Không biết qua bao lâu, Trân Phi Vũ mới buông Akimoto Masako ra.