Trên thái cổ tinh thiên, Diệp Thành đại diện cho đại quân của phân điện thứ nhất, hắn dẫn quân từ tứ phương tám hướng bao vây lấy vì sao màu vàng kim kia, còn ý nghĩa thực thụ đó là đại quân thứ nhất bao vây lấy kẻ mặc y phục màu đen kia, từ vị trí của bọn họ có thể nhìn thấy rõ ràng đây chính là điểm bá đạo của thái cổ tinh thiên.
Thế nhưng điều khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc đó là vì sao màu vàng kim đại diện cho người mặc y phục đen kia trong chốc lát nhảy ra khỏi vòng vây của phân điện thứ nhất.
“Mẹ kiếp, chạy nhanh thế?”,Cổ Tam Thông rít lên dịch chuyển tầm ba hay năm trượng trên thái cổ tinh thiên dịch cũng chẳng sao nhưng khoảng cách đó lại là vài chục nghìn dặm!
“Có lẽ là thi triển bí thuật rồi”, Thái Hư Cổ Long chậm rãi lên tiếng: “Xông ra khỏi vòng vây của đại phân phân điện thứ nhất, tốc độ rõ ràng chậm rồi”.
“Hắn rất mạnh nhưng dù sao cũng chỉ có một mình, vẫn sợ đại quân tu sĩ”, Chung Giang vuốt râu, “đại quân tu sĩ cả hàng trăm nghìn người hợp lực tiến công, cho dù ở cảnh giới Thiên thì nhất định sẽ bị tiêu diệt, huống hồ hắn chỉ ở cảnh giới Chuẩn Thiên”.
“Truyền lệnh tới phân điện thứ ba, thứ sáu, thứ tám phải ngăn kẻ kia lại bằng mọi giá”, Diệp Thành lạnh lùng lên tiếng.
“Rõ”, Hồng Trần Tuyết gật dầu, đôi tay két ấn quyết, có kiếm lệnh huyễn hoá ra hướng về phía ba phân điện.
Không lâu sau đó, trên thái cổ tinh thiên, từ ba hướng đông nam, tây nam, tây bắc đều có cả loạt vì sao sáng đang di chuyển, đó chính là đại quân của ba phân điện, trận thế hào hùng, mỗi một điện đều có hàng trăm nghìn tu sĩ.
Tất cả lại lần nữa đổ dồn ánh mắt nhìn thái cổ tinh thiên.
Phân điện thứ nhất, thứ ba, thứ sáu và thứ tám có bốn trăm nghìn tu sĩ bao vây kẻ mặc y phục đen kia từ tứ phương, đây có lẽ là hành động lớn nhất của Thiên Đình trong ba năm trở lại đây.
Có điều, kẻ mặc y phục đen kia rõ ràng dị thường đến khác lạ, tốc độ nhanh tới mức khiến người ta phải tặc lưỡi, kẻ này lại lần nữa sát phạt ra khỏi vòng vây.