Anh quay lại nhìn Lục Thành, cũng đã biết được hành vi khác lạ của cậu ấy trong cuộc họp hôm nay. Nhưng Thẩm Tây Thừa cũng không so đo vạch trần, trầm giọng nói:”Cảm ơn cậu.”
Lục Thành nhìn Khúc Yên, che một bên miệng nói nhỏ với cô:”Khúc Yên, em lựa bạn trai cũng đỉnh quá đấy. Mấy phụ nữ Bắc Thành mà biết em là bạn gái của Thẩm Tổng đoán chừng sẽ lột xác em cho mà xem.”
Từ hôm đón tết trên đảo anh đã có giải thích qua với cô, giờ cũng không quá ngạc nhiên nhưng vẫn có câu cô muốn hỏi:”Anh biết từ khi nào vậy?”
Lục Thành nhìn sắc mặt anh, thấy anh không có ý ngăn cản nên cười nói thẳng:”Lúc em gọi điện cho Thẩm Tổng thì có người phát hiện ra đó, người đó nói với anh.”
Khúc Yên suy nghĩ, thật sự có chút ấn tượng. Anh thế mà lại vờ như không phát hiện ra ánh mắt cô, đưa tay vào túi lấy điện thoại ra.
Thẩm Tây Thừa đưa điện thoại cho Lục Thành, thản nhiên nói:”Chụp tốt tăng lương.”
Lục Thành hoảng hốt lại vui mừng cầm di động anh nâng niu trong lòng bàn tay, rất có kì vọng nói:”Tôi sẽ chụp hai người thật đẹp.”
Thẩm Tây Thừa dùng lực nhẹ kéo Khúc Yên đúng lại gần mình, một tay đưa tới ôm eo cô. Dáng người cao ráo đĩnh đạc thân mật ôm Khúc Yên không hề có khoảng cách nào, cánh tay đặt lên eo cũng vô cùng tự nhiên.
Khúc Yên giơ tay tạo thành chữ V, cười tươi như hoa trong khung cảnh.
Lục Thành không hiểu sao lại có chút mừng cho anh, có lẽ một phần thấy anh hạnh phúc, có lẽ là lần đầu thấy người tuấn tú như anh cũng biết yêu đương, nhìn cách anh ôm Khúc Yên cũng biết anh rất thương cô, ánh mắt nhìn cô cũng dịu dàng như nước. Đứng cùng nhau lại trông hài hoà mà bất tri bất giác trông rất đẹp đôi, dáng người cô cao ốm, anh thì to lớn phong độ, ai cũng đều có nhan sắc không tầm thường, cứ ngỡ là một cặp đôi tiên đồng ngọc nữ.
Một người thì nhìn người trong lòng với nụ cười dịu dàng, một người nhìn thẳng vào máy ảnh cười.
Hiện trường pháo hoa giao lại cho Lục Thành dọn dẹp, nói vài vấn đề với Thẩm Tây Thừa rồi cũng đi về. Thẩm Tây Thừa đi tới ngồi cạnh Khúc Yên, cô lấy quà từ trên sofa ra:”Em tặng anh này.”
Anh cúi xuống nhìn, nhận lấy. Khoé môi khẽ cong lên nhìn cô:”Cảm ơn em.”
Khúc Yên cười:”Anh cứ mở ra xem đi.”
Thẩm Tây Thừa mở hộp, bên trong là một cặp khuy măng sét đắc tiền, anh cũng có sưu tập không ít khuy măng, ước tính giá cả món quà cô tặng thật sự không rẻ, ít nhất phải trên ba triệu đô, trên đó còn có cả viên kim cương màu vàng nhạt sang trọng.
Thẩm Tây Thừa nhíu mày:”Em nỡ chi tiền vì anh thế nào?”
Khúc Yên cười nhạt, bâng quơ nói:”Mẹ em kinh doanh bán đá quý kim cương mà. Cái này em muốn có thì không quá khó.”
Giọng cô nói rất nhẹ nhàng, Thẩm Tây Thừa nhìn cô, nghiêm túc nói:”Sao này không được mua mấy thứ này.”
Khúc Yên nhìn anh, bĩu môi:”Sao thế? Bạn trai không thích quà bạn gái tặng sao? Nhưng mà không sao, em vẫn còn món quà khác.”
Cô đưa món quà đó đến trước mặt rồi đặt nó vào trong lòng bàn tay của anh. Là một quả dâu bọc thỏ móc len vô cùng đáng yêu. Mấy ngày nay anh thấy cô có điểm lạ, có hôm anh còn phát hiện có xem video hướng dẫn móc len, anh còn nghĩ là cô thích nên tính mua nhưng vì quá bận mà quên bén đi. Ai ngờ là làm tặng anh.
Cô nhìn anh:”Đủ thành ý chưa? Cái này sẽ không có đắc, là em tự làm, bạn trai chịu nhận cho bạn gái vui nhá?”
Thẩm Tây Thừa bật cười, hài lòng nói:”Được, anh nhận. Cảm ơn bạn gái của anh.”
Khúc Yên cười vui vẻ gật đầu.
Anh dùng tay mình đan vào tay cô, nắm chặt lại.
Lòng bàn tay cô mềm mại chà sát với sự khô ráp từ tay anh, anh đưa tay cô lên hôn nhẹ.
”Cảm ơn em, thật sự anh rất vui.”
”Chú Thẩm ba mươi bảy tuổi rồi đấy.”
Thẩm Tây Thừa ôm cô đặt lên chân mình, thâm trầm lại dịu dàng nhìn cô:”Giờ chê anh rồi sao?”
Khúc Yên lắc đầu:”Làm sao chê được, gương mặt đẹp trai này thì ai lại chê cho được.”
Anh cong môi cười, nâng cằm cúi xuống hôn cô. Loại ấm áp này thật sự anh rất thích, nó cứ mang đến cho anh sự thoả mãn mà trước nay chưa xảy ra. Không đợi cô hết hơi thì anh đã tách ra, cô dựa vào lòng ngực anh thở hổn hển, trên áo cô ám mùi hương của anh, môi cũng tràn ngập hương vị của anh, xung quanh cô đều là mùi hương thơm mát của Thẩm Tây Thừa, thật sự rất dễ ngửi.
Chưa đợi cô định thần Thẩm Tây Thừa lại một lần nữa nâng má cô lên, cúi xuống quấn lấy lưỡi cô, nụ hôn càng lúc càng sâu, càng hôn càng nỏng bóng.