Becky không thể tin nổi: “Sao anh lại ở đây?”
Trước giờ Joshua rất lạnh nhạt đối với người mình không thích: “Đây không phải là nhà cậu.”
Becky nhìn hai bàn tay nắm chặt trước mắt, lại nhìn lướt qua phòng ngủ lộn xộn sau lưng họ, dù nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết đêm qua hai người đã làm gì, cặp mắt lập tức đỏ hoe. Mặc dù hắn cũng có tên trong đội tiếp đón, nhưng mấy việc như ăn sáng có thể tự giải quyết ở nhà, chỉ là hắn không muốn để nhóm người kia ở lại đến khi thi đầu, bèn quyết định đi sớm thương lượng với Lam một chút, ai ngờ lại bắt gặp cảnh tượng này.
Becky dùng khuôn mặt mếu máo nhìn Lam.
Lam lại nhìn Joshua hỏi thăm.
Cũng phải nói hôm nay Joshua rất dễ tính, y chủ động buông tay Lam: “Anh đi tìm A Bạch.”
Lam đưa mắt nhìn y đi xa, lúc thu ánh mắt lại đã thấy Becky chầm chậm nhích về phía mình.
Becky cắn môi: “Anh… Anh thật sự quyết định…”
Lam biết suy nghĩ của hắn, cười gật đầu.
Becky không cam lòng: “Anh ta có gì tốt?”
“Vậy cậu ấy có gì không tốt?”
Becky lập tức nói: “Người này quá cuồng vọng, quả thực không coi ai ra gì!”
Lam mỉm cười: “Nhưng cậu ấy đối với anh không như thế.”
Becky cứng họng, vô thức muốn nói thêm gì đó.
Lam vỗ vai hắn, nhẹ giọng khuyên nhủ: “Được rồi, đừng ôm hiềm khích với cậu ấy, em muốn ăn sáng với bọn anh hay là về nhà?”
Becky gặp phải đả kích mãnh liệt, không muốn nhìn thấy hai người này chim chuột nữa, quyết định về nhà, nức nở bỏ chạy. Lam khẽ thở dài, không nghĩ thêm về việc này nữa, Becky được người nhà bảo vệ quá mức, vẫn chưa trưởng thành, tất cả hỉ nộ đều hiện trên nét mặt, tình cảm quá thuần thiết, quá ngây thơ cũng quá đơn thuần.
Người như vậy có thể là em trai hoặc là bạn bè, nhưng vĩnh viễn không thể trở thành bầu bạn của hắn.
Lam đút tay vào túi, mỉm cười bước ra cửa.
Đám Bạch Thời đã dậy từ lâu rồi, nhanh chóng phát hiện thiếu mất một người. Bạch Thời nhìn ngang ngó dọc: “Có ai đi gọi ảnh chưa?”
Velar cười nói: “Không gần gọi, chắc chắn hôm qua cậu ta không về.”
Bạch Thời bỗng có cảm giác ‘Quả nhiên mình không đoán sai mà’, hỏi lại: “Thật hả? Sao anh biết?”
“Hôm qua chính mắt anh đứng từ sân thượng nhìn thấy cậu ta đi cùng Lam, mà bình thường tên này dậy rất sớm, bây giờ vẫn không thấy bóng dáng, hiển nhiên là không ở đây.”
Có lẽ là để xác nhận, Velar vừa dứt lời, bọn họ liền thấy Joshua bước vào, y phục trên người không phải là bộ đồ tối qua. Bạch Thời dò xét: “Anh ở chỗ nhị ca hả?”
Joshua rất vui vẻ: “Ừ.”
Vừa tới một hôm đã ăn sạch nhị ca rồi, không tệ nha, người anh em! Bạch Thời âm thầm khen ngợi một câu, cũng không kích động chạy tới nhiều chuyện, cái vụ một ngày không gặp cách ba thu cậu hiểu mà, huống chi trong tiềm thức cậu cảm giác Joshua đã sớm đè nhị ca ra lâu rồi, còn lâu mới kinh ngạc nhé.
Đương nhiên, nếu như Bạch Thời biết đêm qua là lần đầu của hai người, chắc sẽ không bình tĩnh vậy đâu.
“Nhị ca đâu rồi?”
Joshua đáp: “Sắp đến rồi.”
Bạch Thời gật đầu, kiên nhẫn chờ đợi một lát đã thấy nhị ca nhà mình xuất hiện trong tầm mắt.
Lam cười tươi mở lời: “Thật ngại quá, tôi tới muộn.”
Bạch Thời rất hào sảng: “Không sao, em hiểu mà.” Nói xong bắt đầu quan sát hắn từ đầu tới chân, có vẻ muốn nhìn xem có vấn đề nào lộ ra hay không.
Lam hoàn toàn bỏ qua ánh mắt của bạn nhỏ nào đó, mỉm cười bước tới.
Lần này đám Bạch Thời khua chiêng gióng trống tới Phỉ Tây, không thể nào cư xử như một cuộc gặp mặt cá nhân rồi không lộ diện trước công chúng được, cho nên Phỉ Tây đã đặt ra một vài phương án tiếp đãi, biện pháp an toàn và đường lối cũng được xác định từ sớm, địa điểm thăm quan đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ đợi bọn họ tới.
Bạch Thời rất không thích mấy chuyện thế này, chẳng muốn qua loa. Đương nhiên Tống Minh Uyên sẽ chiều theo cậu, bình tĩnh ném hết việc cho Velar, còn bản thân anh chuẩn bị kéo người nào đó đi chơi. Velar cảm thấy rất bất đắc dĩ, đưa mắt nhìn Joshua, dịu dàng hỏi: “Lam cũng ở đây, cậu sẽ ở lại chứ?”
Joshua cười gật đầu: “Đương nhiên.”
Velar thỏa mãn một chút, dặn dò hai người nào đó chú ý an toàn rồi cùng Joshua đi theo phái đoàn đồng phạt xuất phát.
Hành tinh được đặt làm thủ đô của Phỉ Tây rất lớn, thành thị phồn hoa náo nhiệt, phong cảnh cũng rất đẹp đẽ. Vì không để Bạch Thời và Tống Minh Uyên xảy ra sự cố ngay trong tầm mắt mình, Phỉ Tây quyết định phái mấy hộ vệ hoàng gia được huấn luyện nghiêm chỉnh đi theo họ, nhưng Bạch Thời không chịu.
Đội trưởng nhíu mày: “Không được, bọn tôi nhất định phải đi theo.”
Bạch Thời chân thành nói: “Chúng tôi chỉ muốn hưởng thụ tuần trăng mật yên lặng, lên mạng là biết, chúng tôi đã đăng ký kết hôn rồi, khó khăn lắm mới có thể cảm nhận thế giới hai người, các anh đừng tàn nhẫn như vậy.”
Mọi người: “…”
Đội trưởng há hốc miệng, cố khuyên nhủ: “Chúng tôi sẽ không quấy rầy hai người, bây giờ các cậu đang ở Phỉ Tây, chưa quen với cuộc sống ở nơi này, nhỡ gặp chuyện không may thì phải làm sao?”
Bạch Thời duỗi móng vuốt vỗ vai: “Anh thật đáng yêu.”
Đội trưởng: “…”
Tống Minh Uyên nín cười kéo oắt con nào đó tới bên cạnh mình, tránh cảnh cậu lại hãm hại người ta, dứt khoát gọi tới số của Lam, để đối phương hạ lệnh thu người về.
Lam cười cười, nhìn đội trưởng qua màn hình: “Các anh về đi.”
Đội trưởng hơi chần chừ: “Nhưng mà…”
“Không sao, cứ giao việc này cho tôi xử lý.” Lam cười hoàn toàn không có chút áp lực nào, hai người anh em này của hắn đều là thiên tài cấp SS, lại còn mang theo hai cơ giáp vô cùng nghịch thiên, bọn họ không khiến người ta gặp chuyện không may đã tốt lắm rồi.
Đội trưởng đành phải nghe lệnh, gật đầu cam chịu dẫn thuộc hạ rời đi.
Bóng đèn đã biến mất, Bạch Thời sung sướng nhờ Lục Việt tạo hành trình toàn diện nhất, đội mũ lưỡi trai và đeo kính đen, kéo đại ca xuất phát.
Công cụ chuyên chở ở thời đại này rất tân tiến, hai người muốn đi đâu cũng được. Chẳng mấy chốc mà đã hết một ngày, bọn họ thương lượng một chút, quyết định quay về ăn tối, mang cho đám Velar một đống quà, thảnh thơi rời khỏi cửa hàng.
Bạch Thời ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy áp phích khổng lồ ở đầu phố đã thay đổi, phía trên in mấy chữ rất lớn”Giải Thi Đấu Cơ Giáp Hữu Nghị”. Bạch Thời nhìn địa điểm, phát hiện nó được tổ chức ngay trên hành tinh này, chỉ là không ở thành thị này mà thôi, nếu dùng máy phi hành đại khái chỉ mất tầm hai mươi phút là tới nơi.
“Thành phố Pedro, bảy giờ thứ sáu tuần sau bắt đầu, chắc mọi người cũng đến rồi chứ hả?”
Tống Minh Uyên nhìn theo tầm mắt của Bạch Thời, lập tức hiểu mọi người mà cậu nói là thành viên của các chiến đội: “Muốn đi xem thi đấu?”
“Một chút.” Bạch Thời nói xong bỗng khựng lại, “Thực ra em muốn đánh một trận với đội của nhị ca hơn.”
Tống Minh Uyên đối mặt với cặp mắt sáng long lanh kia, biết rõ bạn nhỏ này lại mưu đồ chuyện xấu gì rồi, chỉ ừ một tiếng.
Bạch Thời đoán đại ca sẽ giúp mình thôi, lập tức vui vẻ, sau đó đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, lần thi đấu hữu nghị này Erna sẽ phái ai tới?”
Tống Minh Uyên nói: “Để xem, Phượng Hoàng cũng phái người đến.”
Bạch Thời càng tò mò hơn, lập tức đồng ý, vì vậy về nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm ngày hôm sau lên tiếng báo cho Velar, chuẩn bị đánh lẻ tiếp.
Velar dịu dàng nói: “Chạy tới chạy lui rất phiền toái, ở bên ngoài vài ngày cũng không sao đâu.”
“Nhưng thế thì ngại lắm.” Bạch Thời thành khẩn nhìn hắn, “Mặc dù ban ngày không đi chung, nhưng bọn em sẽ rất nhớ các anh, mỗi ngày phải gặp một lần mới được.”
Velar rất tâm lý: “Chúng ta có thể gọi video cũng được.”
Trải qua nửa năm chơi chung, Bạch Thời biết Velar còn lâu mới dễ tính như vậy, bây giờ hào phóng để bọn họ đi chơi, có khi đợi tới lúc về nước lại ném cho họ một đống công việc cũng nên. Cậu suy nghĩ một lát: “Thôi để xem xét đã, bởi vì em đột nhiên cảm giác mình kinh doanh rất luận lợi, có lẽ sau khi trở về bọn em phải chuyên tâm kinh thương mới được, mọi người sẽ thích thú hơn, đúng không đại ca?”
Tống Minh Uyên bình tĩnh đáp: “Ừ.”
Velar: “…”
Velar dở khóc dở cười, cuối cùng vẫn phải quyết định dung túng bạn nhỏ này một lần, xoa đầu Bạch Thời: “Được rồi, đi chơi đi.”
Bạch Thời hài lòng rời đi, đi được hai bước lại quay lại: “Chuyện thi đấu ấy, anh có hứng thú không?”
Velar biết Bạch Thời suốt ngày nhớ thương phần thưởng của vụ cá cược kia, cười nói: “Thêm một suất của anh.”
Bạch Thời cảm thấy người này rất đáng tin cậy, gật đầu đáp: “Như vậy cho anh một suất, em đi xem lần này có những ai tham gia thi đấu hữu nghị, phải kéo thêm mấy người hộ chỗ mới được.”
Velar nhạy bén hỏi: “Hai người muốn đến thành phố Pedro?”
“Đúng thế.”
Velar thấy Tống Minh Uyên nhìn mình một cái, đã hiểu rồi, sau khi đưa mắt tiễn hai người rời đi liền đi gặp Lam như thường lệ: “Sau ba giờ chiều không bận gì chứ?”
Lam mỉm cười gật đầu.
Velar cười nói: “Tôi nghe nói giải đấu hữu nghị giữa hai nước sắp bắt đầu, có hứng thú đi xem không, nếu có thì đi cùng cho vui.”
Lam lập tức hiểu đây là muốn hắn chấp hành vụ cá cược, có điều Bạch Thời cũng quá cố chấp, đại ca và Velar lại không phải đèn cạn dầu, hắn cũng đã quyết định không kháng cự nữa nên đồng ý rất sảng khoái, hơn nữa còn lên tiếng bảo Becky gọi những người kia tới, bởi vì Lam có dự cảm, đêm nay tới thành phố Pedro nhất định phải đánh một trận.
Becky nhìn hắn ai oán, cuối cùng vẫn nghe lời gật đầu.