“Ai bỏ thuốc em?”
Mấy năm trong giới anh còn lạ gì biểu hiện này nữa.
Nghe đến hai từ bỏ thuốc, cơ thể Mặc Âu ngay lập tức bất động nhìn trân trân lên sàn nhà. Cô cắn mạnh môi dưới đến nỗi máu bật ra, sự tỉnh táo trở lại mấy phần.
Cô thở dốc lò mò trong túi áo một cây kim, giống hệt cách thức hồi ở phòng họp hội đồng cô làm lão Tôn Mục, chỉ khác một cái đó là loại thuốc khác.
Mặc Âu nhìn quanh, vừa thấy Tử Sinh cô vung tay, phóng cây kim về phía hắn ta.
“Phập!”
Tử Sinh không chú ý đến cây kim nhỏ tưởng như vô hình, kết quả là bị kim đâm mạnh xuyên vào cổ, máu cũng như cũ, không ứa ra một giọt nào.
Sắc mặt Lăng Cung rét lạnh nhìn Tử Sinh:
“Có cần tôi cho anh ăn thêm một phát đạn xuyên thấu não nữa không?”
Tử Sinh tuy không kém về khí chất của một thương nhân, nhưng thần thái của người này quá mức áp bức, sống lưng anh cũng không tự chủ mà đổ từng lớp mồ hơi lạnh.
Mặc Âu cựa quậy lắc đầu.
“Bây giờ em còn có kiểu biết bênh vực người đã hại mình rồi à?” Lăng Cung khẽ vuốt ve mái tóc của cô, vừa dịu dàng vừa nguy hiểm.
Đôi môi cô khô khốc đến nỗi chẳng buồn đáp lại cái gì. Cô đang tập trung gồng mình kiềm chế sức phát tác của loại thuốc này.
Không được, Hàn Thiên Nhược còn đang ở nhà đợi cô. Về muộn anh sẽ lo lắng.
Cô khó khăn nhấc tay mò mẫm lấy cái điện thoại trong túi quần. Không có, không có cái gì hết.
“Điện thoại… tôi đâu?!” Mặc Âu gằn giọng nhìn về phía Tử Sinh đang đứng chôn chân tại chỗ.
Tử Sinh bị hỏi thì hơi lúng túng. Vừa nãy vì sợ máy cô có gắn định vị nên anh đã cho người khác giữ điện thoại cô rồi.
“Tôi không biết.”
Lăng Cung mất kiên nhẫn ôm Mặc Âu về phía thang máy, cúi đầu nhìn cô:
“Chỉ là một cái điện thoại thôi mà, cùng lắm tôi mua cho em mấy cái khác… Còn hai cậu, đem cậu ta về tra khảo đi.”
Mặc Âu nhíu mặt. Cô không tiếc rẻ cái điện thoại kia, nhưng đó là cách duy nhất bây giờ để cô có thể liên lạc với Hàn Thiên Nhược.
Đường Trạch: “Được.”
Dạ Phong thở dài: “Kì này lão kia không chết mới là chuyện lạ đấy.”
“Người này là của chúng tôi.”
Người đàn ông mặc áo caro vàng bước tới, chắn ngang tầm nhìn của Dạ Phong.