Chu Hằng lạnh lùng cười, thân thể thoáng động!
-Vù. Hắn lại lắc qua công kích của hắc lang, giết về bản thể lão nhân áo đỏ thắm.
– Hả?
Lão nhân áo đỏ thắm kinh hãi, tốc độ tiểu tử này thật nhanh ! Bộ pháp thật quỷ dị!
Võ kỹ uy lực cường đại, chẳng những có thể phát huy ra lực lượng vốn có của võ giả. Lại có thể đề tăng diện rộng, mà đây cũng không phải là không phải trả giá đắt, chỉ là phạm vi đánh sẽ thu nhỏ lại rất nhiều.
Nhưng công kích Linh Hải Cảnh đánh ra nhanh lẹ ra sao, hơn nữa hắc lang vô cùng lớn, thân thể khổng lồ gần như chiếm cứ toàn bộ sơn động, chỉ lưu lại cái khe nhỏ tới đáng thương, nên muốn lách qua công kích của hắc lang, từ khe hở kia xông ra, quả thực khó như lên trời!
Hắc lang chỉ là một hình thái mà thôi, kỳ thật mỗi một bộ phận đều là linh lực cuồng bạo ngưng thành, chỉ đụng vào một chỗ là tương đương lãnh trọn công kích của Cô Lang Khiếu này!
Nhưng mà Chu Hằng dám giết lại đây!
Tuyệt đỉnh thân pháp![CHARGE=3]Trong mắt lão nhân áo đỏ thắm lóe lên một tia cường nhiệt, thân pháp có thể khiến cho một tiểu bối Khai Thiên Cảnh phát huy ra tốc độ như thế, hơn nữa huyền diệu như thế, phải là thân pháp thần kỳ cỡ nào?
Nhất định phải đánh hạ tiểu tử này ép hỏi ra mới được!
– Tiểu tử, ngươi thật tưởng có thể chống lại lão phu? Lão nhân áo đỏ thắm hừ lạnh một tiếng, đưa tay phải ra chụp tới Chu Hằng, đơn giản, hữu hiệu.
Thế Cảnh!
Có thể đạt tới Linh Hải Cảnh , người nào không phải kỳ tài ngất trời, nắm giữ Thế cũng không kỳ quái.
Thân hình Chu Hằng tiếp tục chuyển, suýt nữa đã bị trúng một trảo này rồi, cũng chỉ có tốc độ cực nhanh của Tấn Vân Lưu Quang Bộ cực mới có thể để cho hắn làm được! – Vù! Hắn xuất hiện phía sau lão nhân áo đỏ thắm, một quyền đánh ra!
– Thình thịch! Một quyền nặng nề nện lên người lão nhân áo đỏ thắm, nhưng một đạo ánh sáng đen hiện lên, hắn mạnh mẽ bị đánh bật trở về. – Phụt! Chu Hằng mạnh mẽ phun ra một ngụm máu tươi, nhưng trong nháy mắt đã bị nhiệt độ cực nóng chưng khô.
– Tiểu… Lão nhân áo đỏ thắm cười lạnh một tiếng, vừa mới phun ra một tiếng liền biến sắc, chỉ thấy vải vụn tung bay, vải vụn chỗ trúng quyền sau lưng hắn nhao nhao rơi rụng, giống như đàn bướm bay lên, tiếp đó bốc cháy, trong nháy mắt bị đốt thành tro.
Hắn không cần dùng tay sờ cũng biết, sau lưng mình đã có một vết thương hình nắm tay, hơn nữa… Không chỉ đánh xuyên qua quần áo đơn giản như vậy, phía sau lưng hắn còn đau nóng mãnh liệt!
Lão nhân áo đỏ thắm không kìm nổi thả thần thức ra quét tới, rõ ràng phát hiện phía sau lưng hắn có một dấu quyền cháy đen!
Hắn đường đường là cường giả Linh Hải Cảnh, lại bị tiểu bối Khai Thiên Cảnh đánh cho bị thương!
Mặc dù chỉ là vết thương nhỏ, nhưng bị thương chính là bị thương, chuyện này không thể phủ nhận!
Tiểu tử thật nghịch thiên!
Hai đấm Chu Hằng rung lên. Tử hỏa hừng hực bùng cháy, hắn vừa rời truyền tử hỏa biến dị lên người Linh Hải Cảnh, nếu không lão nhân áo đỏ thắm mặc cho hắn oanh kích như thế nào, hắn chỉ có man lực của Sơn Hà Cảnh, làm sao có thể đả thương được cường giả Linh Hải Cảnh?
– Linh Hải Cảnh chẳng qua cũng thế! Hắn khinh thường nói.
Lão nhân áo đỏ thắm thiếu chút nữa giận điên lên, tiểu tử thúi này chỉ đánh trúng hắn một quyền. Bị thương hắn một chút da thịt, sao lại đắc ý như vậy, chẳng nhẽ cho mình là lão tổ Kết Thai Cảnh ?
Nhưng mà cố tình hắn không thể cãi lại được, người ta chỉ là Khai Thiên Cảnh a! Khai Thiên Cảnh có thể đả thương Linh Hải Cảnh, hắn nào có mặt mĩ đi cãi lại!
– Tiểu tử, nằm xuống cho lão phu! Lão nhân áo đỏ thắm bật người ra. Hắn bây giờ không còn dám khinh thị Chu Hằng nữa, vừa mở ra linh lực bao phủ toàn bộ hang động, vừa vươn hai tay chụp tới Chu Hằng.
Sự cường đại của Linh Hải Cảnh rốt cục cũng hiển lộ ra!
Toàn bộ hang động tràn đầy linh lực đáng sợ, khiến Chu Hằng có cảm giác dường như đặt mình trong ở một đầm lầy sền sệt, ngay cả một cử động cũng vô cùng hao sức!
Chu Hằng cười ha ha một tiếng, lấy ra Phá Hư Lục dán lên người, tầng chướng linh lực lập tức xem như không có gì. Vù, thân hình hắn vọt qua, lao thẳng ra ngoài động, oanh, dòng khí bốc lên lập tức nâng thân hình hắn lên, tốc độ vọt tăng.
– Lão già, ta không chơi với ngươi nữa.
– Hỗn đản! Lão nhân áo đỏ thắm giận không kềm được, hắn cũng không quản được hình tượng của mình nữa. Giống như nữ nhân động tình, ngay cả quần cũng cởi ra, nhưng mà cởi ra hết thì phải mất vài ngày.
Tiểu tử này đánh hắn một quyền, điều này khiến hắn vô cùng nhục nhã, nếu không giết chết tiểu tử này thì không thể rửa sạch vết nhơ cả đời hắn.
– Đừng chạy! Lão đuổi giết theo.
Chu Hằng được dòng khí đối lưu nâng lên, chân đạp Tấn Vân Lưu Quang Bộ. Dòng khí cũng có thể mượn lực, hắn không ngừng biến ảo phương hướng trên không trung, bổ nhào về phía chiến đoàn con lừa đen, Hàn Diệc Dao và 5 đại Sơn Hà Cảnh Mao gia.
– Trụ cột (chỗ dựa) của các ngươi đã bị ta đánh bại, các ngươi cũng chết đi! Chu Hằng cường thế giết tới, hai nắm đấm bốc lửa nóng.
Cái gì!
Hác lão bị tiểu tử này đánh bại? Không có khả năng!
Nhưng mà tiểu tử này sao lại vui vẻ giết lại đây như thế, nếu không đánh bại Hác lão, hắn làm sao có thể thoát khỏi hang động?
Bởi vì trong lòng rất là lo lắng, bọn họ không tự chủ được thối lui, nếu Chu Hằng không nói ngoa, vậy hắn giết năm người bọn họ cũng chỉ là mấy chưởng mà thôi.
– Đi! Chu Hằng hét lớn một tiếng, hai chân đạp một cái, dẫn đầu bay lên.
Lúc con lừa đen và Hàn Diệc Dao nhìn thấy trong huyệt động có năm người giết ra, đã biết đó là một cái bẫy, chỉ là liên quan tới Đồng Tâm Kết, một người, một con lừa mặc dù có lòng muốn trốn, nhưng vẫn không thể thực thi.
Hiện tại Chu Hằng đã xuất hiện, như vậy đánh tiếp cũng không có ý nghĩa nữa.
– Vù, vù! Một người, một con lừa theo sát Chu Hằng, dưới chân bắn ra, tự nhiên có dòng khí đối lưu nâng thân hình bọn họ lên.
– Tiểu tử đáng ghét! Lão nhân áo đỏ thắm cũng chỉ chậm một bước, nhưng lại cho hai người Chu Hằng và một lừa đủ thời gian chạy thoát.
Đây không phải là thiếu ba trái tim người sống đơn giản như vậy, để ba người này chạy trốn, bọ họ sẽ rêu rao khắp thiên hạ, tới lúc đó chỉ có thể rút lui. Bây giờ tuy rằng đã giết không ít người, nhưng mà cách mục tiêu còn một khoảng lớn.
Năm người đần độn kia, thậm chí ngay cả ngăn cản cũng không dám.
– Vù!
Dòng khí đối lưu này mạnh mẽ cỡ nào, ngay cả cự thạch như núi nhỏ cũng có thể nâng lên, phá hồ nước bốc lên trời cao! Hai người, một lừa Chu Hằng lập tức tăng tốc, trong nháy mắt đã bay lên trên trăm trượng, tốc độ càng lúc càng nhanh.
– Oanh! Oanh!
Chỉ mười mấy giây sau, bọn họ đã chạm vào tầng nước hồ.
Đối với người thường mà nói, va chạm như vậy đã đủ khiến cho bọn họ vỡ thành trăm khối thịt sống rồi, nhưng bọn họ lại không sợ, linh lực mở ra tạo thành một vòng bảo hộ, sau khi chống lại va chạm kịch liệt, hồ nước tự nhiên sẽ cản bọn họ lên.
Dù sao bọn họ trọng lượng nhẹ, quán tính có hạn. ———-oOo———-
Home » Story » kiếm động cửu thiên » Chương 226: Bình yên thoát thân