“Mười ba vạn lượng vàng!”
“…..”
Phía trên phòng riêng, Tư Đồ Vũ Thiên đặt cằm trên bả vai nhỏ nhắn của Hàn Băng, nghiêng đầu nhìn nàng. “Băng Nhi thật giàu có, nếu sau này ta có phá sản nghèo khó, vậy phải nhờ vào Băng Nhi nuôi ta rồi!”
Hàn Băng mím môi im lặng nhìn phía trước, mặc dù biết đó là điều không thể nào nhưng trong đầu vẫn liên tưởng đến cảnh tượng nàng nuôi hắn, lại bỗng cảm thấy như vậy cũng không khó để có thể chấp nhận.
“Hửm?! Nương tử, nàng nuôi ta được không? Nàng trả lời đi.” Tư Đồ Vũ Thiên siết chặt tay ôm eo nàng, nhẹ nhàng hôn lên dấu vết đỏ hồng trên cổ Hàn Băng.
“Được, ngươi ngồi im đi, nếu không thì buông ta ra.” Hàn Băng ngay lập tức trả lời, bàn tay nhỏ bé đặt trên trán hắn đẩy, hơi nghiêng đầu nhíu mày cảnh cáo.
“Ha ha.”
Tư Đồ Vũ Thiên trầm thấp cười hai tiếng, ngoan ngoãn ngồi yên lại, chỉ là ánh mắt vẫn luôn dừng trên một bên mặt của nàng.
Bỏ mặc ánh mắt nóng bỏng của hắn, Hàn Băng cố gắng tập trung vào diễn biến của buổi đấu giá cuối cùng.
“Mười năm vạn ba nghìn lượng.”
“Mười năm vạn năm nghìn hai trăm lượng.”
Những người ngồi ở đại sảnh khán phòng đều đồng nhất mà im lặng nhìn lên phía dãy các phòng bao, vừa hâm mộ vừa hưng phấn nghe những con số thiên văn được hô ra.
Dù là lần đầu hay lần sau thì Hưng Công cùng Vũ Uy Nghị đều là người bị loại ra khỏi buổi đấu giá nhanh nhất.
Hưng Công cho dù không cam lòng bao nhiêu thì vẫn phải cố giả vờ mỉm cười bỏ qua, trước mặt người ngoài tỏ ra bản thân là một người thẳng thắng dứt khoát, nắm được buông được.
Còn Vũ Uy Nghị thì ngược lại, gạt phăng tất cả đồ đạc trên mặt bàn uống nước xuống đất, ánh mắt đỏ ngầu nhìn viên đá tinh thạch đang bị người khác cướp mất, bực tức đến muốn giết người.
“Mười sáu vạn.” Phòng riêng chữ Ký, nam tử thần bí âm trầm vẫn đang đấu giá với nữ tử phóng khoáng của phòng riêng chữ Ngọc.
“Mười sáu vạn một trăm lượng.”
“Mười bảy vạn.”
“Mười bảy vạn một trăm lượng.”
“Mười tám vạn.”
“Mười tám vạn một trăm lượng.” Nữ tử thoải mái bám sát theo giá được báo, mỗi một lần đều tăng thêm một trăm lượng.
“… mười chín vạn.” Giọng nam tử có hơi hướng trầm hơn, cảm giác áp bức hiện lên vô cùng rõ rệt.
“Mười chín vạn một trăm lượng.” Nữ tử giống như không nhận ra không khí thay đổi, vẫn cứ ra giá.
Nam tử thâm trầm ngồi trong phòng, bàn tay nắm chặt đến nổi rõ từng đường gân, thể hiện tâm trạng kìm nén bức bối của hắn.
“Chủ tử, chúng ta đã không đủ ngân lượng để ra giá như vậy nữa.” Một thiếu niên khác trong phòng nhỏ giọng cúi đầu nhắc nhở hắn, bởi vì áp xuất thấp mà sợ hãi run rẩy, úp sấp người xuống nền phòng.
“Ha!” Thở hắt ra một hơi, nhìn hai đồ vật đấu giá thành công để trên bàn khẽ trầm ngâm, sau đó dường như đưa ra quyết định, nhắm mắt không nhìn nữa.
“Phòng riêng chữ Ngọc ra giá mười chín vạn một trăm lượng vàng, có vị khách quan nào muốn đấu giá tiếp tục không?” Mạc La mỉm cười nhanh chóng xuất hiện.
Sau khi chờ đợi tầm một phân (phút), thấy không có người nào lên tiếng thêm, Mạc La liền vui vẻ chốt hạ vật phẩm.
“Vậy viên đá Tinh Tử thứ hai này thuộc về quý tiểu thư xinh đẹp phòng riêng chữ Ngọc, xin chúc mừng tiểu thư a.”
Tất cả mọi người đều hướng mắt nhìn về phía các phòng bao, trong lòng đều có suy nghĩ khác nhau nhưng vẫn cực kỳ tò mò, đấu giá được những vật phẩm đắt tận trời xanh đó rốt cuộc là những đại nhân vật nào!
“Buổi đấu giá hôm nay đến đây kết thúc, hẹn gặp các vị khách quan vào lần đấu giá sau!” Mạc La tươi cười cúi chào, liên tục quảng bá.
“Nếu mọi người không thể chờ đến lần tiếp theo của Thiên Linh quốc, vậy hãy đến cơ sở chính ở Dực Hoàng quốc vào tháng sau, Mạc mỗ rất vui nếu được tiếp đón các vị khách quý thêm một lần nữa! Cuối cùng, vẫn xin cảm tạ mọi người đã giành thời gian để tham gia đấu giá này! Hội đấu giá có ít phần quà nhỏ cung tiễn các vị khách quan, mong mọi người không chê.”
Các tiểu nhị nhanh chóng tiền lên, phân phát cho mỗi người trong khán phòng một phần điểm tâm ngọt nho nhỏ, luôn miệng nói. “Cảm ơn quý khách, quý khách đi thong thả, lần sau lại đến nhé!”
.