Trên mặt hắn đầy sát khí, dường như vì bị Tần Ngọc cắt ngang mà rất không vui, nếu không áp chế, chỉ sợ lập tức ra tay giết người.
Tần Ngọc nói: – Là người Tần gia!
La Nguyên nhướn mày, sát khí nhanh chóng tiêu tan, lẩm bẩm: – Là chủ nhân nơi đây sao…
Trên mặt hắn lóe lên một tia thần sắc bất đắc dĩ, trầm ngâm hồi lâu mới nói: – Không biết có cái gì phân phó?
Hắn thay đổi thái độ đằng đằng sát khí trước đó, trở nên ôn nhuận lễ độ, Dương Khai nhìn thấy rất kinh ngạc.
– Phân phó không dám, chư vị thực lực cường đại, Tần gia ta thế đơn lực bạc, nào dám có gì phân phó? Tần Ngọc nói giọng điệu chế giễu, trong lời nói ngấm ngầm châm chọc: – Chỉ là đệ tử Bát Phương Môn các ngươi giết người Tần gia ta, chuyện này có phải các hạ trước phải giải thích rõ cho Tần gia ta hay không?
– Giết người Tần gia? La Nguyên nghe vậy, sắc mặt lạnh xuống: – Có chuyện này?
– Thi thể còn ở chỗ này, mắt ngươi mù à? Tần Ngọc cắn răng quát khẽ.
La Nguyên lúc này mới chuyển ánh mắt nhìn về phía thi thể thiếu nữ trong sân, cau mày quan sát một chút, sau đó mới nhìn về phía nam nhân trung niên, nói: – Đây là chuyện gì xảy ra?
Nam nhân trung niên lập tức lấm la lấm lét, cũng không biết nên đáp lại như thế nào, ấp a ấp úng, thủy chung không nói ra được nguyên nhân.
– Ta đếm ba tiếng, dám không trả lời ngươi sẽ biết hậu quả! La Nguyên sắc mặt càng lạnh hơn, sau khi nói xong liền tự đếm: – Một…
Nam nhân trung niên lập tức run lên như cầy sấy, đâu còn dám che giấu cái gì, liền nói thẳng ra sự tình.
La Nguyên nghe xong, như có điều suy nghĩ nói: – Nói như vậy, sở dĩ Dương huynh ra tay, cũng là vì chuyện này?
– Đúng… Đúng… Nam nhân trung niên liếc nhìn Dương Khai một cái, gật đầu thừa nhận, cũng không dám tùy ý giội nước bẩn gì trên người Dương Khai.
– Ta hiểu rồi! La Nguyên nói dứt câu, thân hình nhoáng một cái, liền xông vào gian phòng kia, chờ lúc hắn đi ra, bất ngờ trên tay xách theo tên Lâm Duẫn đang bất tỉnh kia.
Dương Khai có hứng thú quan sát hắn, cũng không biết rốt cuộc La Nguyên sẽ xử trí tên Lâm Duẫn thế nào, mới có thể cấp cho Tần gia một cái công bình.
– Tần gia tiểu thư đúng không? La Nguyên nhìn Tần Ngọc, thản nhiên nói: – Người là hắn giết, một khi đã như vậy, tiểu thư hãy nhìn cho kỹ đây!
Dứt lời, trên tay hắn thúc dục nguyên lực, điên cuồng rót vào trong cơ thể Lâm Duẫn.
Chỉ một thoáng, cả người Lâm Duẫn đều phồng lên một vòng, da thịt lộ ra bên ngoài trở nên đỏ như máu.
Nhìn thấy cảnh này, Dương Khai co giật mi mắt, thầm hoảng sợ.
Mà mấy người Bát Phương Môn lại mặt xám xịt như màu đất, nam nhân trung niên thất thanh kêu lên: – La sư đệ không thể!
Mà Lâm Duẫn đang trong hôn mê, bị đau nhức cũng bừng tỉnh, dường như còn có chút mờ mịt không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, hắn mở mắt liền thấy La Nguyên, cả kinh thất sắc, kêu lên: – La… La sư huynh!
– Ừm! La Nguyên thuận miệng lên tiếng, lực lượng trên tay lại lần nữa gia tăng.
– A… Lâm Duẫn thét lên thảm thiết, cũng ý thức được không đúng, cả kinh kêu lên: – Không cần… không cần a…
“Bùng…” Kèm theo một tiếng nổ vang, cả người Lâm Duẫn nổ tung trên tay La Nguyên, xương cốt không còn, đầy trời máu thịt cùng mảnh xương vụn bay tán loạn. La Nguyên mặc dù đứng ở gần bên, nhưng lại không dính chút nào.
Trong sân, trên dưới yên lặng như tờ.
Đám người Tần gia hoàn toàn ngẩn người tại chỗ; đám người Bát Phương Môn hoảng sợ nhìn nhau, không dám thở mạnh một cái.
Chẳng ai nghĩ tới, La Nguyên lại dứt khoát giết chết Lâm Duẫn như thế!
Bọn họ không phải là sư huynh đệ đồng môn sao? Lâm Duẫn không phải là cháu của phó môn chủ Bát Phương Môn sao?
Mọi người đều bị sự tàn bạo tàn khốc máu lạnh, bất cận nhân tình, không chút kiêng kỵ của La Nguyên kia dọa cho khiếp sợ.
– Tần tiểu thư cảm thấy xử lý như thế, coi như hài lòng chứ? La Nguyên nhìn Tần Ngọc hỏi.
Tần Ngọc cắn răng nói:
– Hài lòng!
Hung thủ giết người cứ như vậy chết ở trước mắt nàng, nàng còn có thể nói gì nữa? Giết người thì thường mạng. La Nguyên quả thật làm được, cho nên nàng không còn lời chống đỡ.
– Hài lòng thì tốt! La Nguyên gật gật đầu, không để ý những người khác nghĩ như thế nào, lần nữa nhìn Dương Khai, nói: – Dương huynh, chúng ta bắt đầu đi!
Dương Khai gương mặt đen xuống, nói:
– Bắt đầu cái gì? Có gì tốt bắt đầu? Huynh an phận chút được không? Cả ngày đánh đánh giết giết, làm gì chứ?
Tần Triêu Dương nghĩ rằng Dương Khai là sợ La Nguyên, cũng vội nhảy ra hoà giải, nói: – Vị La tiểu ca này, nếu hung thủ đã đền tội, không bằng hôm nay do lão phu làm ông chủ, mọi người ngồi xuống tâm sự một phen!
La Nguyên như không thấy lão, nhìn Dương Khai nói: – Dương huynh quá làm cho người ta thất vọng mà… khí phách và ngông cuồng của huynh trong Tứ Quý Chi Địa đi đâu rồi? Co đầu rụt cổ như thế, sao có thể đi lên võ đạo đỉnh phong?
– Đi cái gì võ đạo lên cái gì đỉnh phong… Dương Khai bĩu môi nói: – Ta hiện tại mới là Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, nói những thứ này còn quá sớm đi!?
– Ánh mắt nhìn bao xa, thì người có thể đi bao xa! La Nguyên nói: – Dương huynh không nên có ánh mắt thiển cận như thế!
Dương Khai nghiêm mặt nói: – Sai, sai lầm lớn!
La Nguyên ngoài ý muốn nói: – Là sai chỗ nào?
Dương Khai nói: – Ta nghĩ rằng làm người phải đi tới từng bước một, đạp bước vững chắc, muốn quá nhiều dễ dàng theo đuổi quá cao xa không thực tế!
La Nguyên nhướn mày, nói: – Nếu không có mục tiêu lớn phía xa, làm sao có động lực đi tới?
Hắn có xu thế muốn tham khảo với Dương Khai một phen, Dương Khai không nhịn được nói:
– Lời không hợp ý không nói hơn nửa câu, huynh nên làm gì thì đi làm đi!
– Ta hiện tại chỉ muốn chiến một trận với Dương huynh!
– Ngươi vẫn chưa xong hay sao… Dương Khai lập tức nhảy dựng lên: – Ngươi theo ta đánh có ý nghĩa gì? Với thần thông ta nắm giữ, ngươi có thể đụng tới góc áo ta sao?
– Ái chà… La Nguyên ngẩn ra, đột nhiên nhớ lại, dường như Dương Khai tinh thông bí thuật không gian. Trong Tứ Quý Chi Địa, chúng cường vây quanh, hắn vẫn bình tĩnh như vậy, chỗ ỷ lại chính là nắm trong tay bí thuật không gian, dưới Đế Tôn, không có người nào có thể kiềm chế được hành động của hắn.
Cùng chiến với Dương Khai, hắn đúng thật là không nhất định có thể đụng tới góc áo đối phương…
– Huynh đừng né tránh là… La Nguyên ngẫm nghĩ một hồi lại nói: – Chúng ta chiến một trận giữa nam nhân, làm nóng người một chút, kích động va chạm máu tanh bắn ra bốn phía!
Mọi người trên mặt đổ mồ hôi lạnh.
Dương Khai híp mắt nhìn hắn, cười khẩy nói: – Huynh tu luyện ngốc rồi sao? Ta có thần thông sao ta không né tránh!