Tuyết bay nhẹ nhàng, nước sông cuồn cuồn, mây mù lượn quanh, quả niên cảnh đẹp như thơ như hoa, làm cho người ta phải sợ hãi thán phục.
Bỗng nhiên, không biết ai đó hô một câu, “Các ngươi mau nhìn! Trên sông thế mà có người còn đang câu cá ở nơi đó!”
Mọi người nghe được điều này, vội vàng tập trung nhìn vào.
“Đúng vậy!”
Chỉ thấy, có một chiêc thuyền lá đứng ở vị trí hỗn loạn nhất của dòng sông, mà ở trên chiếc thuyền kia thì có một bóng người mặc một chiếc áo khoác làm bằng lá cây khô, bởi vì khoảng cách quá xa cho nên nhìn không rõ lắm.
“Kìa ai câu tuyết bên sông, áo tơi, nón lá, một ông thuyền chài! Cảnh đẹp trước mắt này ngược lại rất phù hợp với câu thơ cổ này!”
“Đây chắc là một thiết kế cố ý tạo ra điểm ngắm cảnh đi! Bằng không thuyền nhỏ như vậy, làm sao mà một con thuyền nhỏ có thể dừng lại ở một vị trí ổn định như vậy?”
“Không sai! Thuyền này khẳng định là được nhân viên công tác trong khu vực này cố định lại ở đáy sông, cho nên mới không di động, ngươi kia chắc cũng là người giả!”
…
Mọi người vừa đi vào trong một cái đình cổ để tránh tuyết vừa trao đổi sôi nổi.
Mạnh Huyền Lễ nhướng mày, đang muốn răn dạy mấy người này không được nói bậy, cách đó không xa ở trong một cái đình cổ lập tức truyền tới một tiếng cười giễu cợt, “Đứa nhỏ không biết từ đâu tới? Cũng dám nói bậy bạ ở chỗ này, không sợ để cho người khác nghe được mà cười tới rụng răng cửa sao?”
Mọi người theo tiếng nói vừa phát ra nhìn lại, chỉ thấy người nói chuyện là một người đàn ông trung niên có dáng người gầy gò, mặc một bộ quần áo cổ trang màu trắng đơn giản, hai tay chắp ở phía sau, một mặt vẻ trào phúng.
Trương Bằng Vũ nghe được điều này, nhất thời tức không nhịn nổi, cũng quên đi lời căn dặn trước đó của Mạnh Huyền Lễ theo bản năng trả lời một câu, “Chúng ta không nói chuyện với ngươi, có liên quan gì tới ngươi?”
“Làm càn!”
Người đàn ông trung niên kia nghe được điều này, lập tức giận dữ, lập tức duỗi hai ngón tay ra hướng tới tuyết đọng ở trên lan can kẹp lấy, kẹp lên một khối tuyết nhỏ, sau đó hất về phía Trương Bằng Vũ!
Sưu!
Mảnh tuyết nho nhỏ kia vậy mà như là phi đao, hướng Trương Bằng Vũ nổ bắn mà tới!
“A!”
Mọi người nhất thời nghe thét lên thất thanh, Trương Bằng Vũ càng là bị dọa đến hồn phi phách tán.
Vào thời khắc mấu chốt, Mạnh Huyền Lễ ở bên cạnh ra tay.
Chỉ thấy hắn thuận tay trảo một cái, mảnh tuyết vô cùng mãnh liệt kia, trong nháy mắt bị Mạnh Huyền Lễ hút vào trong lòng bàn tay, sau đó tùy tiện vò vò.
“Xì xì xì ~ “
Mảnh tuyết vừa rồi còn sắc bén như đao, trong nháy mắt biến thành một đoàn hơi nước!
“Cái gì!”
Người đàn ông trung niên mặc áo trắng kia, hai mắt lập tức co rụt lại, trong nháy mắt đã không còn ngạo khí trước đó, vội vàng hướng về phía Mạnh Huyền Lễ chắp tay thi lễ, cung kính nói:
“Hóa ra là tông sư ở trước mặt, vãn bối thất lễ”
Mạnh Huyền Lễ cười ha ha một tiếng, hào sảng nói:
“Không sao cả! Là người của ta vô lễ trước! Công phu ám khí của các hạ thật cao minh, chẳng lẽ là phái Đường Môn! Không biết có xưng hô với lão tiền bối Đường Thiên Vinh như thế nào?”
Người đàn ông trung niên áo trắng vội vàng nói:
“Đường Thiên Vinh chính là cha của vãn bối! Vẫn bối là Đường Nghị Thanh, không biết tiền bối là vị cao nhân nào?”
…
Sau khi hai người nói chuyện một phen, càng nói càng ăn ý, Đường Nghị Thanh dứt khoát lấy hai tay nhấn ở trên lan can một cái, hai chân đập một cái, nhảy ra ngoài đình cổ, sau khi lên xuống hai cái đã nhảy vào eben trong đình cổ chỗ mấy người Mạnh Huyền Lễ.
Trương Bằng Vũ nhìn thấy đối phương trong chớp mắt đã tới trước người mình, lập tức giật nảy mình vội vàng trốn tới sau lưng Mạnh Huyền Lễ.
Đường Nghị Thanh hướng về phía Trương Bằng Vũ nở ra nụ cười hiền lành nói, “Anh bạn nhỏ chớ sợ! Trước đó là lão ca ca không đúng, xin hãy tha lỗi!”
Trương Bằng Vũ thấy Đường Nghị Thanh tới đây không phải vì mình, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, hơn nữa hắn cũng đã nhìn ra, võ công của Mạnh Huyền Lễ so với đối phương cao hơn không ít, nên cũng không sợ đối phương tìm rắc rối, nên từ sau lưng Mạnh Huyền Lễ thò đầu ra, vẻ mặt không cam lòng nói:
“Vốn chính là ngươi không đúng! Chúng ta ở chỗ này nói chuyện của chúng ta có liên quan gì với ngươi chứ?”
Vẻ mặt của Đường Nghị Thanh lập tức có chút xấu hổ, “Lời tuy như thế! Nhưng chẳng lẽ các ngươi không phải đến để xem Diệp Cuồng Tiên ở Vân Châu và Tần Đạp Thiên lão tổ Tần gia, cuộc đại chiến chấn động thế gian của hai người sao? Làm sao ngay cả người thật và người giả cũng không phân biệt được?”
Đường Nghị Thanh nói xong lời này, đồng thời chỉ vào chiếc thuyền lá ở giữa sông đang lênh đênh trong dòng nước chảy xiết kia, “Vị kia chính là Tần Đạp Thiên lão tổ của Tần gia!”
P/S: Ta thích nào….KP a, bi giờ dịch Hệ thống chưởng môn đã, xong hệ thống chưởng môn quay lại xem có gì thay đổi không để dịch tiếp, hoặc có thể để dành tới sáng mai vậy:D