“Không dám giấu gì phu nhân. Đông Thanh gần đây được thánh thượng tin tưởng giao cho chức quan Tiếp Sứ, phụ trách tiếp đón sứ đoàn các nước theo minh ước Kháng Hải nhập quan. Chỉ là… thái tử điện hạ của Đại Sở Thượng Quan Trường Không quả thực là một… nhân tài. Hành quân đánh trận mà y vẫn muốn hưởng lạc, nằng nặc đòi ở Quan Lâm phải có việc gì mua vui cho y. Tại hạ không muốn làm to chuyện vào cái lúc nước sôi lửa bỏng này, chẳng còn cách nào khác ngoài mặt dày đến đây nhờ cậy phu nhân giúp cho một tay cái chuyện địa điểm.”
Nguyễn Đông Thanh thở dài, sau lại len lén nhìn Huyền Thanh nương nương, lòng cứ lo lắng không biết rốt cuộc vị phu nhân này sẽ phản ứng ra sao trước câu nói của mình.
Trước là câu “dọn hồ đến đây”, sau lại nghe từ đám học trò và vị Vũ tổng binh, thành thử Bích Mặc tiên sinh của chúng ta cũng biết vị phu nhân đang ngồi thuyền phía trước là một người tu hành tu vi thông huyền. Cái chuyện dâng đất chuyển cây, xây một sân khấu ngoài trời đặng tiếp đãi Thượng Quan Trường Không chắc hẳn đối với Huyền Thanh mà nói chỉ dễ như trở bàn tay.
Thành thử, khi Vũ Tùng Lâm thấy không giúp gì được gã cái chuyện bến bãi sân khấu này thì lập tức đề cử vị Huyền Thanh nương nương đang ẩn cư gần Lão Thụ cổ viện.
Dù sao, lão còn nhớ như in cái võ đài lần trước dùng trong thú triều là bà ta dùng đại thần thông tạo nên.
Huyền Thanh nương nương nghe xong, gật đầu:
“Chuyện không có gì to tát cả, tiên sinh cứ giao cho tiểu nữ. Đúng rồi, không biết tiên sinh dự định tiếp đón thái tử nước Sở bằng tiết mục gì? Không biết có thể cho tiểu nữ đọc trước một hai hay chăng, cũng tiện để đám Thiêm nhi phối hợp với người tiên sinh. Còn nếu đây là cơ mật không tiện tiết lộ, thì xem như tiểu nữ nhiều lời.”
Nguyễn Đông Thanh xua tay, đáp:
“Không dám. Nào phải cơ mật gì? Chỉ là lần này Thượng Quan Trường Không ra yêu sách gấp quá, tại hạ chỉ mới kịp viết một bản, hiện tại vẫn còn trong tay của…”
Gã nói đến đây, mới sực nhớ ra là mình quên béng không hỏi tên tuổi của thiếu nữ áo vàng ban nãy. Hồng Đô ôm mặt, thầm nghĩ nếu không phải cả thiên hạ đều hay đều biết chuyện Lý Thanh Vân bị người ta cướp đi Võ Thánh Chi Hồn, khéo cô nàng còn nhầm tưởng vị đại sư huynh của cổ viện chính là con tư sinh của tiên sinh nhà mình.
Dù sao…
Cái phong thái ngố rừng này quả thực từ một khuôn đúc ra.
Đương nhiên, trong lòng đá đểu tiên sinh nhà mình một câu thế thôi, Hồng Đô vẫn thực hiện rất nghiêm túc nhiệm vụ của một hộ vệ. Cô nàng khẽ hắng giọng, truyền âm cho Nguyễn Đông Thanh:
“Người ta là con gái của thành chủ Hải Giác thành – Hoàng Sở Sở.”
Bích Mặc tiên sinh của chúng ta chẳng khác nào người chết đuối vớ được cọc, tiếp tục câu nói bỏ dở ban nãy:
“Của Hoàng cô nương thiên kim nhà thành chủ Hài Giác thành.”
“Chuyện ấy thì có là gì? Tiểu nữ bây giờ cùng tiên sinh về Quan Lâm một chuyến chẳng phải là xong rồi sao? Thiêm nhi…”
“Vâng. Tiên sinh, Hồng hộ vệ, mời lên thuyền.”
Tì nữ Thiêm Nhi cúi đầu, đưa tay làm thủ thế mời. Nguyễn Đông Thanh mặc dù không hiểu đầu đũa ra làm sao, song lại nghĩ: chuyện của giới tu hành, một tên phàm nhân như gã thì thắc mắc nhiều làm gì? Thế là Bích Mặc tiên sinh của chúng ta bình thản bước lên thuyền, tìm một chỗ ngồi xuống.
Chờ Hồng Đô cũng lên thuyền, Thiêm nhi mới chống sào, nhấn xuống một cái. Cả con thuyền nhỏ cứ thế nhanh chóng lao vút lên không, nhoáng một cái đã vượt qua biển mây trắng phau trên đầu. Không đợi Nguyễn Đông Thanh kịp kinh ngạc, tì nữ Thiêm nhi đã dộng sào xuống ván thuyền một cái.
Lập tức, chiếc thuyền gỗ xé gió lao vút về phía ải Quan Lâm, tốc độ quả thực không khác gì máy bay phản lực. So với cái lần ngồi kiệu bay khi trước và mấy lần đi ké đằng vân thuật của Hồng Đô thì nhanh hơn không biết bao nhiêu cho kể.
oOo
Thuyền của Thiêm nhi phanh gấp ngay trên đầu phủ thành chủ, lập tức khiến kẻ không có tu vi như Nguyễn Đông Thanh lăn vòng dúi dụi, từ đầu thuyền lăn thẳng vào khoang thuyền.
Nếu không nhờ có Hồng Đô và màn chân khí dùng để che chắn gió mạnh trên không bao quanh con thuyền thì chắc hiện giờ Bích Mặc tiên sinh của chúng ta có lẽ đã bắn từ đầu thuyền này sang đầu thuyền kia, thậm chí cosplay phái Thanh Thành thi triển “Thí Cổ Hướng Hậu, Bình Sa Lạc Nhạn Thức” cũng không biết chừng.
Nếu quả thực ngã khỏi thuyền, rơi từ hơn trăm mét xuống đất, lại còn đầu dưới đít trên như Nguyễn Đông Thanh thì sang năm chắc làm giỗ đầu cho hắn là vừa.
Huyền Thanh nương nương là người đứng dậy trước tiên, không nói lời nào, đạp lên mũi thuyền bay xuống. Một vị phu nhân ăn mặc hoa quý, động tác phi hành cũng khí chất mười phần, quả thực có thể đùng “trích tiên giáng phàm” để hình dung.
Hồng Đô thì che mặt, có chút không dám nhìn thẳng ông tiên sinh nhà mình. Cô tì nữ Thiêm nhi bật cười thành tiếng:
“Tiên sinh đây là làm phàm nhân nhiều quá đâm nghiện chăng?”
Nguyễn Đông Thanh lúc này mới định thần, lom khom đứng dậy phủi áo. Khoang của chiếc thuyền độc mộc bình thường Huyền Thanh nương nương vẫn dùng không lớn lắm, ban nãy hắn lăn một vòng, khiến vật dụng trong khoang thuyền đều rối tung, lộn xộn.
Bích Mặc tiên sinh xưa nay thích sách, mặc dù không cố ý xâm phạm sự riêng tư của Huyền Thanh nương nương nhưng đôi mắt vẫn vô thức nhìn về phía bìa của mấy cuốn sách rơi dưới sàn.
Không nhìn thì thôi, vừa đọc được tên những quyển sách mà vị nương nương này trân tàng, Bích Mặc tiên sinh của chúng ta đã trợn mắt, há hốc mồm.
Ngôn tình nữ cường?
Ngược luyến tàn tâm? Ngọt sủng phúc hắc?
Loại nào cũng có, hơn nữa không chỉ một bộ. Nhìn cảnh này, không nói Nguyễn Đông Thanh cũng biết số tiểu thuyết trong phòng của Huyền Thanh nương nương là từ đâu mà ra.
Trong thoáng chốc, ấn tượng một phu nhân hoa quý, thần bí mà cường đại trong lòng Bích Mặc tiên sinh ầm ầm sụp đổ.