Mang theo loại tâm tình chế giễu này Mạnh Hàn một đường mỉm cười đi theoGrace vào quán rượu Hoàng Sa Trấn. Người ngoại lai không có quyền lựctiến vào tòa thành, chỉ có thể ở bên ngoài tòa thành.
Vừa vào cửa Mạnh Hàn đã nhìn thấy hơn mười tên gia hỏa cường hãn. Hơn một trămngười đang ngồi đầy trong tửu quán, để trống một mảng lớn an có mười mấy người, người chung quanh dường như không dám tới gần. Nhưng mà đámngười này phân tán chung quanh, trung ương lại ngồi hai người thoạt nhìn vô cùng nho nhã, một trung niên nhân, một người trẻ tuổi cân cầm ly bia bình phẩm.
– Lãnh chúa đại nhân!
Nhìn thấy Mạnh Hàn xuấthiện, dong binh nơi này biết có trò hay để nhìn, toàn bộ đều xúm lạiđây. Từ khi bọn họ tới nghe được uy danh Mạnh Hàn giết chết sa đạo thìai cũng cúi chào, nhưng không dám tới gần Mạnh Hàn.
Nhìn thấyngười chung quanh như vậy, nhớm người chung quanh làm sao không biết?Huống hồ một thân ma pháp bào cũng dễ nhận ra. Trung niên nhân ở giữađứng lên, vẻ mặt tươi cười chào đón.
– Lãnh chúa đại nhân!
Đồng dạng cúi đầu lễ tiết xuất hiện trên người trung niên nhân, nói rõ hắn chỉ là một bình dân, mà không phải quý tộc.
Mạnh Hàn chỉ gật gật đầu, liền trực tiếp mang theo hai tiểu thị nữ cùng vớiKiều cùng Chu đi tới giữa đám người này. Đối phương bày ra tư thế nhưvậy nhất định là có chuyện gì cần, Mạnh Hàn một chút cũng không lo lắngđối phương sẽ sử dụng sát thủ gì đó. Trên địa bàn lãnh chúa giết lãnhchúa trừ phi là không muốn lăn lộn, cho dù là người của dong binh cônghội cũng không dám phạm kiêng kỵ như vậy, trước mặt bao người giết lãnhchúa a.
Thời điểm mọi người ngồi vào bàn Mạnh Hàn mới có chút tòmò nhìn qua người ngồi bên tay trái không có đứng dậy chào, chuyển hướng nhìn qua trung niên nhân nói:
– Vị này là đại nhân từ nơi nào, phải chăng không cần thi lễ với ta?
Trung niên nhân nghe xong câu hỏi của Mạnh Hàn đã biết nam tước nho nhỏ nàykhông để ý tới bọn họ. Cũng không quản khỉ gió bọn họ là người dong binh công hội hay không, nhưng mà thành chủ Bạo Phong Thành mưu đoạt sảnnghiệp của Mạnh Hàn còn muốn Mạnh Hàn tươi cười chào đón, Mạnh Hàn cònkhông đến mức tiện như vậy. Tuy từ góc độ sinh ý có lẽ dong binh cônghội tốn hao cái giá không nhỏ mua mỏ đá trên tay của Eder, nhưng MạnhHàn tuyệt không tin tưởng bọn họ hoàn toàn không biết gì cả. Thời điểmnày cho người tới đây đòi mỏ đá, nói rõ là muốn Mạnh Hàn đẹp mắt.
– Đây là…
Trung niên nhân vừa muốn mở miệng nói chuyện đã bị Mạnh Hàn trực tiếp đánh gãy:
– Không cần giới thiệu tên hắn, ta không có hứng thú, ta chỉ muốn biếthắn có tước vị gì, hắn dựa vào cái gì thời điểm gặp mặt lãnh chúa tađứng mà hắn vẫn ngồi.
Người trẻ tuổi hai mắt trừng lên, bộ dánggiống như đang tức giận. Trung niên nhân ở đối diện nhíu mày, hung hăngnhìn chằm chằm vào người trẻ tuổi, người trẻ tuổi lập tức an tĩnh lại,nói cái gì cũng không có nói, đứng lên khom người chào với Mạnh Hàn, sau đó trực tiếp đi tới đám người chung quanh kia.
– Người trẻ tuổi không hiểu chuyện, lãnh chúa đại nhân không nên trách cứ.
Trung niên nhân xem xét là thương xuyên vào nam ra bắc, hàm dưỡng thật tốt,Mạnh Hàn nói như vậy nhưng không có chút tức giận nào, ngược lại là cười theo mặt.
– Ân, có chuyện gì không?
Thời điểm này sắc mặt Mạnh Hàn mới nhu hòa xuống, quay mắt nhìn qua trung niên nhân đang tươi cười, nói chuyện mang theo khí tức của con buôn.
– Là như thế này, đại nhân.
Trung niên nhân rõ ràng rất hiểu được đạo lý hòa khí sinh tài, ngữ khí thập phần khiêm cung:
– Dong binh công hội chúng ta mới mở phân bộ ở Bạo Phong Thành, đặc biệtbái yết đại nhân, về sau đại nhân cần phải chiếu cố sinh ý của chúng tanhiều hơn.
– Dễ nói dễ nói.