Mộ Nhất Phàm thấy đám Trần Hạo không phản ứng gì, bèn thúc giục: “Còn không mau gọi chị dâu đi.”
Năm người Cao Phi lấy lại tinh thần: “Hở? À, à! Chào… chị… chị dâu!”
Đến giờ bọn họ vẫn không thể tin được, chị dâu của bọn họ lại là một người đàn ông.
Lại nói, lần trước Chiến thiếu tướng mang quà tới gặp Mộ thượng tướng, sao bọn họ không nghĩ tới chuyện Chiến thiếu tướng và Nhất Phàm là một đôi chứ.
Bé con cũng đã nhắc nhở họ, thế mà họ lại không nghĩ tới chuyện này.
Cơ mà, người “chị dâu” này cũng quá ngầu, quá đẹp trai đi? Với cả, giờ hai nhà Chiến Mộ náo loạn ầm ĩ như vậy, liệu Mộ thượng tướng có thể đồng ý cho Nhất Phàm và Chiến thiếu tướng ở với nhau không?
Chiến Bắc Thiên sửa lại lời của họ: “Gọi Bắc Thiên là được rồi.”
Hắn đảo mắt nhìn cảnh vật xung quanh, lại nói: “Đây không phải chỗ để nói chuyện phiếm, chúng ta rời khỏi đây trước đã.”
Mộ Nhất Phàm gật đầu, há miệng ra, đang định kêu Trần Hạo thu hồi kết giới, đột nhiên xung quanh yên lặng, dường như có thứ gì đó bao quanh họ, ngay sau đó, cảnh sắc trước mắt thay đổi, từ một cánh rừng đầy cây cối biến thành đường lớn có hơn mười chiếc xe đang đỗ.
Mọi người ngẩn ra.
Vương Băng thấy xe, hưng phấn chạy tới.
Mộ Nhất Phàm ngạc nhiên nhìn Chiến Bắc Thiên: “Sao anh làm được?”
Dù có muốn dẫn những người khác đi, cũng phải kéo hoặc ôm đối phương mới có thể kéo đi cùng được, nhưng Chiến Bắc Thiên lại có thể dẫn một nhóm người tới nơi khác mà không cần đụng tới đối phương.
Chiến Bắc Thiên giải thích: “Đầu tiên anh dùng không gian di vị, biến mọi thứ xung quanh thành một không gian khác của anh, sau đó sử dụng dịch chuyển bằng không gian, đưa mọi người tới đây trong chớp mắt.”
Mộ Nhất Phàm vỗ vỗ vai hắn, tỏ vẻ bội phục.
Không hổ là nam chính, khả năng lĩnh ngộ cao thật đó, thế mà lại có thể kết hợp hai dị năng lại.
Mao Vũ thấy Chiến Bắc Thiên đưa Mộ Nhất Phàm về, liền tiến lên trước nói: “Lão đại, phía trước có một thị trấn nhỏ, hôm nay chúng ta dừng chân qua đêm ở đó đi.”
Chiến Bắc Thiên gật đầu, dẫn Mộ Nhất Phàm lên xe việt dã của mình.
Nhóm năm người Cao Phi ở đằng sau cũng muốn lên theo, lại bị Mao Vũ cản lối.
Mao Vũ mỉm cười, chỉ tay về chiếc xe việt dã ở phía sau: “Mọi người ngồi xe kia.”
Nhóm Cao Phi gật đầu, lúc rời khỏi xe Chiến Bắc Thiên, thấp giọng hỏi: “Thượng úy Mao, Chiến thiếu tướng với Nhất Phàm thật sự là… là…”
Mao Vũ biết bọn họ muốn hỏi gì, cười nói: “Lão đại với Mộ Nhất Phàm là một đôi thật, có phải lúc biết chuyện này rất ngạc nhiên không? Lúc bọn tôi biết họ là một đôi, so với mấy cậu còn ngạc nhiên hơn ấy.”
Giờ nhớ lại chuyện Mộ Nhất Phàm sinh con cho lão đại bọn họ, đâu chỉ ngạc nhiên thôi, còn thiếu chút nữa bị dọa chết khiếp ấy chứ.
Đám Cao Phi nhìn nhau, cảm thấy họ cần thời gian mới có thể tiêu hóa nổi chuyện này.
Họ lên xe ngồi, trông thấy Vương Băng đanh giành tay lái với Tôn Tử Hào.
“Cháu muốn lái xe, cháu muốn lái xe.”
“Rồi, rồi, cho cậu lái, cho cậu lái.” Tôn Tử Hào thật sự không chịu nổi cái tên bám người này, lập tức nhường vị trí.
“ĐỪNGGGGGGGG!” Năm người Cao Phi lập tức ngăn cản: “Đừng cho tên ấy lái xe!”
Trần Hạo giải thích: “Đầu óc tên ấy có vấn đề, không biết lái xe đâu.”
Tôn Tử Hào vừa nghe, lập tức đoạt lại tay lái: “Mẹ kiếp, cái tên đầu óc có vấn đề mà mấy ông cũng dám dẫn đi được.”
“Vốn tên ấy không có vấn đề, sau đó.. ôi giời..” Trần Hạo cũng không biết giải thích về việc người biến dị này thế nào nữa.
Sau khi Vương Băng bị đẩy xuống xe, bắt đầu khóc lóc ăn vạ: “Cháu muốn lái xe, cháu muốn lái xe, nếu chú không cho cháu lái xe, cháu sẽ về mách mẹ.”
Tôn Tử Hào nhìn một người đàn ông lớn xác lại đòi về mách mẹ, cảm thấy hết sức buồn cười: “Ờ, thích mách thì đi mà mách, anh nói cho chú biết, bố chú có tới anh cũng không sợ.”
Vương Băng lập tức khóc lóc chạy đi tìm Mộ Nhất Phàm.
Tôn Tử Hào cười xùy một tiếng, quay đầu hỏi: “Mẹ tên ấy là ai vậy? Đàn ông con trai to lù lù mà còn chạy đi mách mẹ, đúng là nực cười.”
Chu Toàn nhạt giọng nói: “Mộ Nhất Phàm.”
“HỞ?!” Nụ cười trên môi Tôn Tử Hào cứng đơ, không thể tin nhìn họ: “Mộ Nhất Phàm á? Mộ Nhất Phàm là mẹ tên dở đấy á?”
Mao Vũ đứng bên ngoài xe cũng sững người.
“Bà nó, thế chẳng phải Chiến thiếu tướng là bố của nó à, lão đại tôi ấy?”
Năm người Cao Phi: “……………”
Bọn họ có nói như vầy đâu.
“Mấy cậu không đùa chứ? Sao Mộ Nhất Phàm có thể sinh ra một đứa con lớn như vậy?”
Tôn Tử Hào suy nghĩ một chút, chuyện này cũng không phải không thể, nhớ lại Mộ Kình Thiên, không phải chỉ trong một ngày, từ một đứa bé mới sinh lớn thành hai, ba, tuổi luôn sao: “Nhưng sao tên kia không giống lão đại với Nhất Phàm chút nào.”
Đặng Hiểu Nghị nhìn vẻ mặt kinh hãi của cậu ta, không nhịn được mà bật cười ha hả: “Xem anh sợ đến thế này này, không phải anh mới nói dù bố tên ấy có tới cũng không sợ sao?”
Trần Hạo nhướn mày: “Thượng úy Tôn, anh vừa nói ‘nhưng sao tên kia không giống lão đại với Nhất Phàm chút nào’ là sao? Lẽ nào trong quan niệm của anh, đàn ông với đàn ông có thể sinh con? Nếu không, sao lại nói tên ấy không giống Chiến thiếu tướng với Nhất Phàm?”
Nghe bạn mình nói vậy, đám Cao Phi cũng cảm thấy lời này kỳ quái, đều nhìn về phía Tôn Tử Hào.
Sắc mặt Tôn Tử Hào hơi đổi, khó hiểu nhìn nhóm Trần Hạo: “Cái này.. thế mấy cậu không biết à?”
Trần Hạo hỏi: “Biết cái gì?”
Tôn Tử Hào nhìn về phía Mao Vũ.
Mao Vũ gật đầu.
Cậu nghĩ Mộ Nhất Phàm và năm người này đã thành người một nhà, hơn nữa cũng đã nói quan hệ của anh ấy với lão đại ra, như vậy, nói cho họ biết chuyện anh ấy sinh con cũng không phải vấn đề gì quá to tát.
“Kình Thiên, mấy cậu biết chứ?”
Năm người gật đầu.
“Đó là con trai của lão đại với Nhất Phàm, là con trai ruột, sinh ra từ trong bụng Nhất Phàm ấy.”