Trương Thác đưa ra cho bản thân một mục tiêu tạm thời đó là phải dưỡng thương trước. Lúc nấy, anh tìm được một ít tiền lẻ ở trong phòng cho nên anh có thể tới hiệu thuốc mua một số các loại thuốc.
Đúng lúc Trương Thác chuẩn bị ra khỏi cửa thì anh nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ở ngoài cửa.
Trương Thác biến sắc, với tốc độ nhanh nhất hiện tại của anh thì chỉ có thể chạy về phía phòng ngủ ở trên tầng hai, sau đó trốn vào trong tủ quần áo, bởi vì trong tủ quần áo có rất nhiều quần áo nên ít nhất đối với tình hình hiện tại của Trương Thác thì đó là một chỗ trốn cũng không quá tệ.
“Âm”
Một tiếng vang lên, cửa của căn nhà bị người từ bên ngoài mở ra.
“Tới rồi, tới rồi, kiên trì một chút!”
Trương Thác đang trốn ở trong tủ quần áo ở trong phòng ngủ ở tầng 2 nghe được một câu nói của giọng nữ vang lên từ phía dưới tầng, thanh âm tràn ngập vẻ lo lắng.
Sau đó, Trương Thác lại nghe thấy dường như người phụ nữ này đang kéo một vật nặng gì đó.
Lại có tiếng bước chân dồn dập vang lên, bước chân kia hướng thẳng về phía tầng 2, hơn nữa còn phi thẳng vào phòng ngủ mà Trương Thác đang trốn.
Trương Thác nhìn xuyên qua khe hở của tủ quần áo thì nhìn thấy một người phụ nữ khoảng 20 tuổi, tóc ngắn, có làn da màu đồng, mặc đồ đen, ở ngoài đùi có treo một bức “Đại bàng sa mạc” kiểu cũ.
Sau khi người phụ nữ vọt vào trong phòng ngủ thì chỉ vội lấy hộp thuốc ở trong phòng, sau đó chạy xuống tầng.
Nhìn thấy như vậy thì Trương Thác khẽ thở phào nhẹ nhõm, như vậy xem ra có vẻ như không phải là người của hội Thần Ản tìm tới tận cửa, thế nhưng Trương Thác vẫn không buông lỏng cảnh giác cho nên vẫn luôn trốn ở trong tủ quần áo.
Rất nhanh, Trương Thác lại nhìn thấy bóng dáng của người phụ nữ kia, người phụ nữ đó phi vào trong phòng ngủ, còn mang theo một chiếc vali xách tay rồi mở ra thì thấy một khẩu súng bản tỉa hạng nặng chưa được lắp ráp hoàn chỉnh.