Công pháp của Lâm Minh hiện tại đã đủ nhiều rồi, chỉ có Tu La pháp tắc cùng Thánh Điển pháp tắc quá cao đã đủ cho hắn tìm hiểu. Lâm Minh căn bản không có tinh lực đi học Tạo Hóa Thần Công.
Nhưng mà không học tập cũng phải hiểu, cái gọi là biết mình biết người, trăm trận trăm thắng, Lâm Minh hiện tại chính là tìm nhược điểm của Tạo Hóa Thần Công.
Tạo Hóa thánh tử có tu vị Thiên Tôn, lý giải Tạo Hóa Thần Côngphi thường khắc sâu, trong trí nhớ của hắn. Tạo Hóa Thần Công tổng cộng có thập nhị trọng.
Tạo Hóa thánh tử mình luyện đến cửu trọng, nhưng mà hắn chỉ biết được nội dung thập nhất trọng mà thôi.
Về phần thập nhị trọng cuối cùng chỉ có Tạo Hóa Thánh Hoàng mới rõ ràng.
Bộ công pháp này đúng là công pháp Chân Thần đỉnh cấp, so cấp bậc với Tu La Thiên Thư cùng Thánh Điển thì còn kém hơn một ít.
Mặc dù Tạo Hóa Thánh Hoàng cũng không thể luyện công pháp này tới viên mãn.
Nói cho đúng hơn, công pháp này không phải do Tạo Hóa Thánh Hoàng sáng tạo nên, hắn đạt được truyền thừa thượng cổ.
Trong trí nhớ của Tạo Hóa thánh tử, Tạo Hóa Thần tới từ di tích thái cổ giới. Tác giả sáng chế nó là ai thì không biết.
Tạo Hóa Thánh Hoàng đạt được công pháp Tạo Hóa Thần Công đã hơn tỷ năm. Chậm rãi gia nhập lý giải của mình cải tiến công pháp này.
Rất nhiều công pháp tuyệt thế không phải do một người hoàn thành, kể cả Lâm Minh học tập Thánh Điển cùng Tu La Thiên Thư cũng gia nhập lý giải sáu thế của mình vào, cũng chậm rãi dung hợp cả hai lại, hai bộ võ học đỉnh cấp này cũng từ từ rời khỏi nguyên gốc.
Lâm Minh không ngừng đọc nội dung của Tạo Hóa Thần Công, càng xem càng kinh hãi, Tạo Hóa Thần Công này Lâm Minh có lý giải, nó có thể đoạt tạo hóa chi lực.
Cái gọi là tạo hóa chính là tự nhiên, nếu như Chân Thần thi triển thì có thể hút khô một thế giới, làm cho thế giới này biến thành tử vực!
Sau khi lý giải pháp tắc trong đó, ý niệm trong đầu Lâm Minh càng ngày càng trở nên rõ ràng, càng ngày càng khẳng định.
Lâm Minh sớm phát hiện, Tạo Hóa Thần Công thôn phệ thế giới chi lực rất giống vói Hoang!
Hoang cái gì cũng thôn phệ, nhưng chú trọng thôn phệ huyết nhục.
Tạo Hóa Thần Công thì càng trọng điểm ở thế giới chi lực, nếu cả hai kết hợp với nhau…
Lâm Minh vào lúc này cảm thấy nội tâm phát lạnh, Tạo Hóa Thánh Hoàng cải tiến Tạo Hóa Thần Công, hơn phân nửa trọng điểm nằm ở phương diện này.
Thôn phệ huyết nhục, tương đương thôn phệ nhân thể.
Thôn phệ thế giới chi lực, tương đương thôn phệ thiên địa vũ trụ.
Chuyện này giống với lộ tuyến Lâm Minh đồng tu Thánh Điển cùng Thiên Thư, nhân thể vũ trụ cùng thiên địa vũ trụ kết hợp không mưu mà hợp ý nhau.
Rốt cuộc Lâm Minh thấy rõ con đường phải đi của Tạo Hóa Thánh Hoàng, dã tâm của hắn quá lớn! Hắn tu luyện thôn phệ pháp tắc tới cực hạn, siêu việt Chân Thần, thậm chí siêu việt chủ nhân Tu La Lộ!
Nghĩ tới bước này, Nhân tộc hiển nhiên không thể thỏa mãn hắn.
Hắn cuối cùng sẽ ra tay với Hồn tộc!
Lâm Minh thậm chí hoài nghi, đến cuối cùng Tạo Hóa Thánh Hoàng đã thôn phệ tới mức tận cùng, hắn có bỏ qua cho Thánh tộc hay không?
Một người làm tới mức này có còn là người hay không? Sợ là từ ngữ quái vật cũng không đủ hình dung hắn.
Nhưng mà Tạo Hóa Thánh Hoàng sẽ không dừng bước lại, đó bởi vì — dã tâm!
Không cam lòng tương lai hóa thành bụi đất, không cam lòng bị quản chế dưới thiên đạo, đến cảnh giới như Tạo Hóa Thánh Hoàng, trừ lực lượng cùng tuổi thọ vĩnh hằng ra, đã không có thứ gì có thể hấp dẫn hắn cả.
Phải biết rằng Tạo Hóa Thánh Hoàng chỉ là một địch nhân của hắn mà thôi, chỉ một Tạo Hóa Thánh Hoàng đã bày ra cục diện lớn như thế.
Mà trong mắt Tạo Hóa Thánh Hoàng, người xứng đánh cờ với hắn cũng chỉ là Hồn Đế, Hồn Đế đang làm gì đây?
Nhớ tới Hồn Đế, Lâm Minh không thể không nhớ tới Thánh Mỹ.
Hơn sáu nghìn năm trước, Lâm Minh cùng Thánh Mỹ gặp nhạu tại Hồn Giới, Lâm Minh muốn trả cái giá lớn thúc đẩy Nhân tộc và Hồn tộc liên minh, nhưng mà kết quả lại bị Thánh Mỹ quả quyết cự tuyệt, hiện tại nhớ lại cũng là bình thường, bởi vì cho dù Hồn Đế hay là Tạo Hóa Thánh Hoàng xem ra, Nhân tộc lúc ấy chỉ là con cờ nhỏ mà thoi, đối với Nhân tộc mà nói đây là tai nạn tận thế, trong mắt của bọn họ chỉ là con cờ mà thôi.