Chỉ một vài từ thôi nhưng nó đã nói lên cái ham muốn nguyên sơ nhất của một người đàn ông.
Lời nói này đập vào tim cô, khiến cho tim cô đập nhanh và cơ thể cũng dần cứng lại, hồi hộp khủng khiếp.
Cái này… cái này chắc không có gì không ổn đâu nhỉ?
Nhưng bất ngờ quá, biết làm thế nào đây?
“Có, có nhanh quá không?”
“Em vẫn không cách nào xác định tâm ý của mình, em có yêu anh không?”
Cố Thành Trung có chút đau buồn nói.
“Gái này…”
Cô hiểu rất rõ ý định của mình, nhưng không ngờ vấn bị anh mê hoặc, đồng thời không có cách nào thoát khỏi.
Kể từ ngày sinh nhật hôm đó, cô đã triệt để rơi vào tay giặc.
Chỉ là… cô cảm thấy có chút không quen, cô vân chưa lấy lại được ký ức của mình, vì vậy cảm thấy chưa có cơ sở tình cảm, chưa ở bên nhau được bao lâu mà đã ngủ chung như vậy rồi, cảm thấy rất xấu hổ. Hơn nữa… ban ngày ban mặt, trời đất sáng sủa, bạch nhật tuyên xá… không tốt lắm nhỉ?
“Em… em hồi hộp…”
Cô lắp ba lắp bắp, ánh mắt không biết phải nhìn vào đâu.
Cô có thể cảm nhận được rõ dục vọng của Cố Thành Trung, hết sức rêu rao, cơ thể cũng rất nóng hổi, cả cái thân mình đè lên người cô giống như một cái lò lửa nóng bỏng, khiến cho cô có chút không chịu nổi.
“Em… em có chút thích anh, nhưng em cảm thấy tình cảm cần phải từ từ, như vậy quá… quá nhanh.”
Cô quanh co qua lại chỉ để thuyết phục người đàn ông này, bây giờ cùng lắm mới có nửa tháng, mà lên giường nhanh như thế này, cô có chút sợ hãi.
Cố Thành Trung nghe vậy thì ngay lập tức biết cô đang sợ điều gì.