Lục Diệp Bằng nhíu mày liếc nhìn cô và hỏi.
“Em sao vậy? Bị gì nữa rồi?”
Thái độ của anh lại làm cô bực mình, cô hừ lạnh một tiếng.
“Tôi bị dị ứng mùi hương trên xe của anh.Cả anh nữa,đừng lại gần tôi nữa”.
Lục Diệp Bằng nghe xong chỉ biết bất lực mà nở một nụ cười.
“Em dị ứng mùi hương hay là dị ứng Bella…”
“Bella…Bella… Gọi tên bạn gái của mình thân mật quá đi chứ!”Lam Lam nhái theo giọng điệu của anh.
Lục Diệp Bằng không ngờ cô lại có bộ mặt đáng yêu này nữa.Nhìn như vậy anh càng muốn chọc ghẹo cô thêm một chút nữa.
“Em thấy Bella đáng yêu không? Có xứng với anh không?”
Lam Lam sững người.
Cô không ngờ anh đã chịu thừa nhận người phụ nữ đó là bạn gái của anh trước mặt của cô.
Vậy là ý gì chứ?
Đã như vậy,anh còn dây dưa với cô làm gì nữa?
Lam Lam nghiêm túc nhìn anh khẽ hỏi.
“Anh thật sự… Đang có tình cảm với người con gái đó sao?”
“Ừ…” Lục Diệp Bằng không nhìn cô mà anh vừa tập trung lái xe trả lời với cô bằng một giọng điệu hờ hững.
Trái tim của Lam Lam khẽ nhói lên.
Sóng mũi cay cay, khóe mắt dần ửng đỏ lên.
Vậy là mẹ của cô đã nói đúng về anh….Anh đã quên cô thật rồi!
Lam Lam cụp mặt xuống, mệt mỏi nói.
“Dừng xe lại,cho tôi xuống xe”.
“Két…”
Lam Lam vừa nói dứt câu,Lục Diệp Bằng đã vội vàng tấp xe vào lề đường khi anh nghe được giọng nói nghẹn ngào của cô.
Lam Lam không ngờ anh lại đồng ý nhanh như vậy.
Cô không nói gì định mở cửa xe bước xuống, vậy mà Lục Diệp Bằng đã nhanh tay khóa cửa xe lại.
Lam Lam tức giận không quay đầu nhìn anh mà bực bội quát tháo.
“Mở cửa ra…Mau mở cửa ra…”
Lục Diệp Bằng không nói mà cũng không làm gì,anh cứ ngồi yên ở đó mà nhìn cô gái của anh đang lên cơn giận dữ trong lòng.
Thấy Lục Diệp Bằng chần chừ,Lam Lam liền xoay đầu qua, nhưng anh lại làm cho cô khẽ giật bắn mình lên.
Không biết từ lúc nào mà Lục Diệp Bằng đã nhích lại gần cô như thế.Khiến cô vừa xoay đầu,môi cô liền chạm vào cánh môi của anh.
Lam Lam thở gấp muốn kéo anh ra.
Nhưng cô không ngờ anh lại siết chặt cơ thể cô ôm vào vào lòng.Cánh môi anh di chuyển không ngừng muốn nuốt chửng đôi môi của cô, một bàn tay của anh đi xuống tháo sợi dây an toàn đang đeo trên người cô ra.
Một giây sau,anh bế người cô lên ngồi trên người của anh.
Lục Diệp Bằng thở hỗn hển nhìn cô nghiến răng nói.
“Nếu anh có tình cảm với cô gái đó, thì tại sao anh phải đuổi theo em đòi chở em thay vì là cô ta? Tại sao anh hôn em trước mặt cô ta?” Không chịu dừng lại ở đó,anh rướn người khẽ thì thầm vào tai cô ” Tại sao anh đòi làm chuyện đó với em khi cô ta cũng có mặt”.
Lam Lam nhìn Lục Diệp Bằng, nét mặt có chút sợ sệt.
Lục Diệp Bằng khẽ cười.
“Nếu anh thích cô ta thì anh đã không ở đây với em để làm gì”.
Lam Lam chau mày lại nhìn anh.
“Tôi không tin lời anh nói đâu, suốt hai năm qua anh làm gì đừng tưởng tôi không biết”. Những gì mẹ nói với cô, cô đều in vào trong đầu.Người đàn ông này chính là kẻ háo sắc, đã có không ít cô gái đã làm cho anh vui vẻ hằng đêm.
Lục Diệp Bằng không hiểu lời cô nói cho lắm.
“Anh đã làm gì? Anh làm gì em nói đi!”
“Không… Không… Tôi không nói mà cũng không muốn nghe anh giải thích gì cả”Lam Lam vội vàng giơ hai tay lên bịt tai của mình lại lắc đầu.
Lục Diệp Bằng nghiến răng.
“Được…! Để anh trừng phạt em,cho em biết thế nào là giởn mặt với anh”
Dứt lời anh để cô trở về chỗ ngồi,sau đó anh đưa cho cô một chai nước bắt cô uống. Rồi anh lại tiếp tục lái xe chạy ra hướng biển.
Lam Lam nghi hoặc luôn hỏi anh là chở cô đi đâu, nhưng Lục Diệp Bằng vẫn im lặng.Không thèm nói một lời nào.Nét mặt anh tràn đầy sát khí tựa như ma quỷ khiến cô có chút run rẩy trong lòng.
Cho đến khi đến nơi,Lam Lam đã dần chìm vào giấc ngủ khá sâu và không hề biết anh đã đưa cô đến một nơi hoang vắng không hề có một bóng người xung quanh.
******
Đến hơn mười một giờ khuya, cả nhà không thấy Lam Lam trở về nhà, mọi người trong nhà ai ai cũng liền sốt sắng không ngừng điện thoại khắp nơi tìm cô.
Nhưng tất cả những nơi Lam Lam có thể ở đó đều không hề có thấy bóng dáng của cô.
Lúc này Bà Tần chợt nhớ đến một người.
“Có lẽ Lam Lam đang ở với Lục Diệp Bằng… Không chừng hai đứa nó đang đi chung với nhau”.
“Không hẳn đâu!”Tần Văn Hạo lắc đầu
Nghe xong tất cả mọi người đều nhìn ông.
Tần Văn Hạo nhìn mọi người nghiêm túc trả lời.
“Tối hôm nay Diệp Bằng sẽ tham dự một buổi lễ khai trương,hai ngày tới tôi còn nghe nói Diệp Bằng sẽ ra nước ngoài công tác.Cậu ta làm gì có thời gian ở bên cạnh Lam Lam được”.
Bà Tần nghe xong, nét mặt không mấy khả tin.
“Ông chắc chứ, nhưng lỡ nó là người bắt cóc Lam Lam thì sao?”. Ngôn Tình Sủng
Tần Văn Hạo thở dài, lấy điện thoại ra đưa tới trước mặt vợ của mình.
“Vậy bà gọi cho Diệp Bằng đi! Hỏi xem có Lam Lam ở đó không, nếu Diệp Bằng biết vợ của mình lại mất tích một lần nữa,không chừng là sau này bà sẽ mất luôn đứa con gái của mình luôn nữa đấy.Có khi Diệp Bằng sau khi tìm được Lam Lam sẽ đến lượt cậu ta cấm chúng ta không được đến gặp mặt Lam Lam”.
Tiểu Ni nghe vậy liền gật đầu răm rắp, lên tiếng khuyên nhủ.
“Chị à! Lam Lam đã hơn ba mươi tuổi rồi! Con bé biết mình đang làm gì.Em nghĩ lúc sáng chị nói những câu nói đó đã khiến Lam Lam có chút tức giận nên con bé có lẽ đang ở khách sạn của nhà chúng ta mà mình không hay biết đó”.
Bà Tần nghe vậy, vẫn còn hơi lo lắng nhưng trong lòng cũng đã yên tâm được một chút.Bà chợt nhìn qua chồng mình hỏi thêm một câu cuối cùng.
“Lục Diệp Bằng đi nước ngoài sao?”
Tần Văn Hạo suy nghĩ giây lát, rồi khẽ gật đầu.
“Nghe nói đi ba ngày hay sao đấy!” Dứt lời ông khẽ thở dài “Bà quan tâm làm gì? Diệp Bằng bây giờ bận rộn nhiều lắm, cậu ta không có thời gian quan tâm tâm đến con gái chúng ta đâu.Bà nghĩ thử xem, một tháng Diệp Bằng ở đây không đếm được trên mười ngày, lúc nào cậu ta cũng bay tới bay lui để lo cho công việc của mình nữa”.
Lúc này, Bà Tần cũng mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng suy nghĩ lại nếu Lục Diệp Bằng mà bận rộn như vậy,Lam Lam về lại bên cạnh cậu ta có phải là con gái bà lại sống trong cảnh cô đơn nữa không?
Ngay cả vợ của mình về đây được mấy ngày mà cậu ta còn không lo, suốt ngày chỉ biết công việc là chính.Vậy nói gì là yêu thương con gái của bà.
Chỉ có con bé đó là ngốc nghếch lại đâm đầu vào vết xe đổ của mình năm xưa mà thôi.