…………….
“Tôi cho cậu thêm năm phút nữa. Không tới kịp thì ngày mai cuốn khăn gói rời khỏi tổ chức đi.”
Người đàn ông ngồi phía sau đen mặt nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay đang trôi qua tích tắc.
“V… vâng.”
Người tài xế đảm nhiệm chức vụ lái xe vốn chẳng phải người thường. Anh dù gì cũng là một trong những tay đua cừ khôi nhất thế giới.
Nhưng hôm nay tự nhiên ngồi không cũng bị ăn mắng. Anh đã đạp phanh với tốc độ lớn nhất rồi, rốt cuộc lão đại còn muốn nhanh thế nào nữa.
Trên đường nhiều lần đã bị cảnh sát giao thông thổi còi cảnh báo nhưng anh đã chẳng để tâm rồi, huống hồ đây lại không phải là đường cao tốc, anh làm sao dám chạy nhanh như ngựa phi nước đại trong chốn rừng hoang nước biếc được.
Không đến được nơi đúng giờ đã đành, nếu còn thêm vụ gây thương tích cho người đi đường nữa thì anh có than trời, trời cũng không thấu.
“Đại sư huynh à, bình tĩnh một chút. Đệ sợ huynh cứ tiếp tục trong cái trạng thái thấy người giết người, thấy Phật giết Phật này thì khi nhìn thấy gã đàn ông kia, huynh có khả năng cao sẽ một phát đánh chết hắn ta luôn quá. Mà đánh chết rồi thì đâu còn gì thú vị nữa.”
Đường Trạch đưa hai tay lên che miệng cười khúc khích với đôi mắt ánh lên tia âm lệ.
Lăng Cung hằn học trừng Đường Trạch một cái nói: “Tôi đâu có ngu như vậy. Chỉ có người ngu mới có ý nghĩ tôi một cước đánh chết gã.”
Đường Trạch: “…” Cả nhà anh mới ngu ngốc.
Tài xế: “…”
Đường huynh ơi là Đường huynh, huynh quên là lão đại nhà chúng ta còn chưa bao giờ nhận phần thiệt về mình à. Đúng là tự lấy đá đập vào chân.
“Mở định vị vị trí của đại tỷ đi.”
Truy Bạch ra lệnh trong khi cả ba người đang ở trong tiền sảnh của quán bar U Cốc.
“Có vẻ như tỷ ấy đang ở rất gần chúng ta.” Tống Diệp nhìn dấu chấm đỏ hiện thị trên bản đồ định vị.
Giang Lục nghe mà tức cả cái lồng ngực: “Cái thằng ngốc này, tỷ ấy cũng đang ở trong quán, không gần chẳng lẽ xa.”
Tống Diệp ngượng ngùng xoa xoa đầu tóc màu đỏ rượu mới nhuộm lại hôm qua.