“Nếu như ngươi có thể đánh bại Huyền Linh Chi Thể thì gia gia đây sẽ nuốt luôn ngọn núi kia vào bụng”, Gia Cát Vũ vuốt râu, nói ý tứ.
“Coi như con chưa nói gì”, Diệp Thành nhếch miệng, hắn tiếp tục vùi đầu vào việc lau thanh kiếm Thiên Khuyết.
Cả ba người lại chìm vào im lặng, Bích Du nhắm mắt nghỉ ngơi còn Gia Cát Vũ vẫn nhâm nhi rượu.
Vù! Vù!
Không biết từ bao giờ, bên cạnh bọn họ vang lên âm thanh khác thường, Diệp Thành đang vùi đầu lau kiếm bất giác ngẩng đầu, hắn nhìn sang Bích Du ở bên.
“Huyết mạch của cô ta không tầm thường”, nhờ có Tiên Luân Nhãn, Diệp Thành lẩm bẩm như thể nhìn ra được sự khác thường về huyết mạch của Bích Du, hắn thậm chí có thể nhìn thấy đoá phù dung hé nở bên trong vùng đan điền của Bích Du.
“Chẳng trách mà không phục Huyền Linh Chi Thể”, Diệp Thành xoa cằm: “Cùng là huyết mạch đặc biệt nên Bích Du cũng có sự cao ngạo của mình”.
Có điều nói tới Huyền Linh Chi Thể, đôi mắt Diệp Thành lại trở nên bất định. Bích Du cũng là người mang theo huyết mạch đặc biệt, tu vi ở cảnh giới Chân Dương tầng thứ năm vậy mà không thể đỡ nổi hai mươi chiêu của Cơ Tuyết Băng. Hắn có lý do tin rằng thực lực của Cơ Tuyết Băng đã đạt tới mức độ đáng sợ.
“Không được nhìn ta”, Bích Du nhắm mắt lạnh giọng lên tiếng như thể cảm nhận được Diệp Thành đang nhìn mình vậy.
Hừm!
Diệp Thành di chuyển ánh mắt về phía khác, hắn giật mình, sự lạnh lùng của Bích Du khiến hắn cảm thấy lạnh toát toàn thân.
“Ta nghe nói lần này Chính Dương Tông có Huyết Bản”, phía trước, Gia Cát Vũ vươn vai lên tiếng.
“Là ý gì ạ?”, Diệp Thành nhìn Gia Cát Vũ bằng đôi mắt tò mò.
“Ngươi chưa từng nghe nói à? Trong các đệ tử tham gia trận so tài tam tông lần này, người nào dành được giải nhất sẽ được thưởng thêm viên linh đan năm vân trong phần thưởng”, Gia Cát Vũ xuýt xa.
“Linh đan năm vân?”, nghe vậy, Diệp Thành không khỏi bất ngờ, đến cả Bích Du đang nhắm mắt cũng phải mở mắt tỏ vẻ kinh ngạc.
Cuộc so tài của tam tông cứ ba năm diễn ra một lần, lần lượt do các tông đứng ra làm chủ trì, các đệ tử dành giải đều sẽ có những phần thưởng tương ứng, còn phần thưởng này sẽ do bên chủ trì cuộc thi phân phát.
Trận so tài năm nay do Chính Dương Tông làm chủ trì, vì vậy lần này các đệ tử dành được thắng lợi ở cuộc so tài đương nhiên sẽ nhận phần thưởng từ Chính Dương Tông.
Điều khiến Diệp Thành không ngờ tới đó chính là Chính Dương Tông lại đưa ra phần thưởng lớn như vậy. Là một luyện đan sư, sao hắn có thể không biết tới linh đan năm vân có ý nghĩa gì chứ.
Từ Phúc của Hằng Nhạc Tông từng nói ông ta có thể luyện ra được loại linh đan cấp bậc cao nhất chính là linh đan bốn vân, còn linh đan năm vân do ông ta và Đan Thần cùng hợp tác mới có thể luyện ra được.
Hiện giờ Chính Dương Tông đem linh đan năm vân ra làm phần thưởng đương nhiên khiến tất cả mọi người đều phải bất ngờ.
“Chính Dương Tông quả là hào phóng và kiên quyết” Diệp Thành cũng giống Gia Cát Vũ tấm tắc hết lời.
Từ xa, hắn đã nhìn thấy linh sơn hiện lên trong tầm mắt với từng tầng mây bồng bềnh bao quanh, trông quả như chốn bồng lai tiên cảnh.
“Rời khỏi nơi này ba tháng rồi, hôm nay lại quay trở lại”, lặng lẽ quan sát núi non trước mặt, Diệp Thành có cảm giác không chân thực.
Ba tháng mặc dù ngắn nhưng đối với hắn mà nói thì lại có cảm giác như cách xa ngàn dặm, hôm đó hắn bị người ta đuổi đi, vứt bỏ như vứt thứ rác rưởi, sự khinh bỉ của sư môn, cảnh chê bôi của các huynh đệ, sự lạnh nhạt của người thương giống như cây châm bằng sắt cứ thế đâm cho hắn hàng nghìn vết thương lòng.
Cảnh tượng thuở xưa hiện ra ngay trước mắt, lại lần nữa đặt chân tới nơi này, trong lòng Diệp Thành chợt cảm thấy phức tạp, cũng không thể nói là hận nhưng sự oán trách đó là một vết thương không thôi nhói.
“Ngươi có biểu cảm gì vậy?”, sự trầm lặng của Diệp Thành khiến Gia Cát Vũ ở bên cảm thấy khác thường.
“Không có gì ạ”.