Đúng ngay lúc này, một chiếc xe lao vụt qua người cô, cô ngã xuống đất.
“Đèn đỏ mà cũng dám đi qua đường, cô không muốn sống nữa à?”
Hứa Minh Tâm tỉnh táo một chút, bây giờ cô mới nhìn thấy đèn đỏ rồi. Người vừa nãy đã đi lúc đèn vàng.
“Xin… xin lỗi.”
Cô vội vàng xin lỗi, nói chuyện đã không còn lưu loát.
“Cút sang một bên đi, xúi quẩy quá.”
Tài xế hùng hùng hổ hổ. Đúng ngay lúc này có người chạy tới đỡ Hứa Minh Tâm đứng dậy.
“Đây là làn xe cơ động, anh cứ muốn đi với tôi một chuyến tới cục cảnh sát đúng không?
Lệ Nghiêm híp mắt, sắc mặt anh ta rất lạnh nhạt, mang theo một chút tàn nhẫn.
Tài xế cắn răng rồi trực tiếp quay người lên хе.
Nhưng Hứa Minh Tâm vẫn có thể nghe được tiếng chửi mắng của anh ta.
“Cảm ơn anh bác sĩ Doanh.”
“Cô bị thương rồi, trước mặt là bệnh viện, tôi đưa cô đi bôi thuốc.”
Tay và đầu gối của Hứa Minh Tâm đều đã rách da, đỏ một mảng lớn, máu tươi đang thấm dần ra.
Hứa Minh Tâm nghe thấy phải quay lại bệnh viện thì liên tục lắc đầu: “Không cần, chỉ là vết thương nhỏ mà thôi, tôi dán cái băng cá nhân vào là được rồi.”
“Trong miệng vết thương có đá vụn, phải khử trùng, băng cá nhân không có tác dụng. Không muốn đi bệnh viện à?”
“Đúng thế, tôi không muốn đi bệnh viện.” Hứa Minh Tâm rũ mắt xuống rồi nói. Cô không muốn đi bệnh viện có Cố Gia Huy.
Anh đau như thế đều là do cô hại. Lệ Nghiêm nhìn thấy vẻ mặt ảm đạm của cô thì có thể đoán được lý do.