Ngôn Lạc Hi cười nói: “Làn da của chị Lý cũng rất đẹp, làn da ẩm mịn thật đáng ghen tị.”
“Từ trong miệng Lạc Hi khiến tôi trẻ ra hai mươi tuổi.” Chị Lý cười nói, cô ấy khá giỏi trong việc đánh giá người trong giới này. Một nghệ sĩ như Ngôn Lạc Hi vừa xinh đẹp, miệng ngọt ngào còn rất chăm chỉ , chỉ cần cho cô cơ hội, cô chắc chắn sẽ bay lên trời.
Mặt khác, tuy là Lê Trang Trang luôn khao khát ngôi vị nữ diễn viên chính xuất sắc, dù đã đóng vai chính vài bộ phim truyền hình và những bộ phim được thiết kế riêng nhưng phản ứng lại rất bình thường.
<> được quay cùng thời điểm với Ngôn Lạc Hi, mặc dù của đạo diễn nổi tiếng Trần Ca nhưng tỉ lệ người xem vẫn không mấy khả quan, phim trực tuyến phát ra còn không cao bằng <>.
“Em chỉ nói thật.” Ngôn Lạc Hi làm nũng nói.
Chị Lý được dỗ dành đến nỗi lớp trang điểm ngày càng tinh tế.
Lý Trang Trang sau khi biểu diễn trở lại phòng thay đồ, nhìn thấy Ngôn Lạc Hi đang nói chuyện cười đùa với thợ trang điểm, cô ta hừ lạnh một tiếng, ngồi xuống chỗ riêng của mình: “Ngôn Lạc Hi, cô có biết Phó Du Nhiên đã nhận tổ quy tông trở về nhà mình rồi chưa?”
Ngôn Lạc Hi trong lòng chán ghét kịch liệt mỗi lần gặp Lê Trang Trang, với giọng điệu xấu tính kia biết chắc không có chuyện gì tốt.
“Cô ấy nhận ra tổ tiên trở về, chuyện đó liên quan gì đến tôi?”
Ngôn Lạc Hi cảm ơn chị Lý, sau đó vén váy đứng dậy định bước ra ngoài thì nghe tiếp giọng điệu mỉa mai của Lê Trang Trang.
“Cô thật là có tấm lòng tốt, Phó Hữu Nhiên cũng giống như Lệ Du Nhiên, sau khi nhận tổ tiên trở về gia tộc, cô cho rằng cô ta không muốn lấy lại những gì đã mất sao?”
Ngôn Lạc Hi cau mày, lạnh lùng nói: “Lê Trang Trang, cô thật là phiền phức.”
Lê Trang Trang đặt bông tẩy trang xuống, quay đầu nhìn cô: “Đừng tưởng có thể giữ vững vị trí Lệ phu nhân. Thất ca vẫn luôn đặt Lệ Du Nhiên trong lòng. Hiện tại cô ấy đã trở lại, người thay thế như cô sớm muộn cũng phải trả lại chỗ thôi”
Bàn tay đang buông thõng bên cạnh của Ngôn Lạc Hi nắm chặt thành nắm đấm, nhìn chằm chằm cô ta một lúc, “Tôi không tốt bụng gì nhưng xin lỗi, vị trí Lệ phu nhân này là của tôi cho đến ngày tôi chết đi”
“Phải không?” Lê Trang Trang nhẹ nhàng nói, sau đó xoay người tiếp tục tẩy trang.
Ngôn Lạc Hi cắn môi, tức giận vén váy lên rời khỏi phòng thay đồ.
Cô biết trong cái vòng này, cô và Lê Trang ngẩng đầu lên là nhìn thấy nhau, cô ta chán ghét cô cỡ nào cũng có rất nhiều cơ hội khó dễ cô nhưng không nghĩ tới cô ta thật sự gớm ghiếc đến vậy.
Lê Trang Trang nhìn bóng dáng rời đi của Ngôn Lạc Hi trong ánh mắt hiện lên tia tính toán độc ác.
“Trẻ hoá” vốn dĩ là của Lê Trang Trang nhưng vì vụ bê bối hai tháng trước làm hình tượng cô ta bị tổn thất vì thế đối tác đã tạm thời thay thế một người khác, có ai ngờ người chính là Ngôn Lạc Hi.
Ăn đồ của Lê Trang Trang cô đây, sớm muộn gì cũng nuốt không trôi mà phun ra.