Thẩm Giang, Ngôn Hy, Josh, Nikkeiga Nozomi, và đến bây giờ là Phó Minh Tước.
Từng người quan trọng cứ thế rời đi, anh không phải không có cảm giác, ngược lại lại càng thêm sợ sự sống chết.
Hứa Trúc Linh có thể cảm nhận được hơi thở bi thương nhàn nhạt trên cơ thể anh, một chút không nỡ, cô cẩn trọng từng ly từng tí mà mở miệng: “Không phải… tình trạng của anh ta rất tệ sao?”
“Anh ta không còn nữa.”
Ba từ được nói ra một cách nhẹ nhàng, nhưng nó giống như một tiếng sấm rền vang đập vào tận đáy lòng, trong chốc lát âm thanh của cô dần mất đi.
Phó Minh Tước đã chết?
Cô không có chút kí ức nào về người này, nhưng đột nhiên nghe tin anh †a đã qua đời, không ngờ vẫn cảm thấy rất buồn.
Trong tâm trí cô hiện ra vài ký ức vụn vặt, khi gặp lần đầu tiên anh ấn cô lên vách tường, tránh khỏi sự truy sát của người khác.
Phó Minh Tước, Ngọc Diệp, Dã Lang, Bạch Nhược Minh Lan…
Mỗi cái tên như chiếc tàu lượn siêu tốc, lướt nhanh qua tâm trí cô.
Dường như cô đã nhớ lại, nhưng dường như cũng không nhớ gì cả.
Cô đã quên những chuyện xảy ra trong năm năm trở lại đây, cô không chỉ quên sạch sẽ mọi thứ về Cố Thành Trung, mà một vài sự việc cũng quên mất.
Cô chỉ…
Ký ức của coi chỉ tôn tại một ít sự kiện của nhà họ Quý.
“Anh ta… không phải là vẫn còn một đứa nhỏ sao, Dao… Dao Dao?”
“Ừm”
“Gòn cô bé thì làm thế nào?”
“Cô bé không biết anh ta đã qua đời, vậy thì cũng không thông báo cho cô bé biết luôn.”
“Như vậy… cũng tốt.”