Những cái tên kia rồng bay phượng múa, mỗi nét bút hoạ mỗi nhóm chữ đều nước chảy mây trôi, mơ hồ ẩn chứa thiên đạo làm hắn nhìn vào mắt tâm thần chấn động không dứt.
– Tiểu hữu xưng hô như thế nào? Lão giả bỗng nhiên lên tiếng hoà ái nhìn Dương Khai hỏi.
Dương Khai vội vàng ôm quyền tự giới thiệu.
– Thì ra là Dương tiểu hữu, hạnh ngộ hạnh ngộ. Lão giả hơi gật đầu.
Dương Khai nghiêm nghị nói:
– Xin hỏi tôn tính đại danh tiền bối.
Lão giả trầm mặc một lúc nói:
– Lão hủ Thiên Diễn.
Dương Khai lại lần nữa nghiêm nghị hành lễ.
Thiên Diễn sau khi lên tiếng chỉ vào mấy chục ngôi mộ phía trước nói:
– Dương tiểu hữu có biết những người này không?
Dương Khai thần tình trang nghiêm trang trọng nói:
– Vãn bối mặc dù không biết tên bất kỳ người nào trong số họ nhưng lại biết những vị tiền bối này nhất định là đại nhân vật vang dội cổ kim, tu vi siêu tuyệt, bản lãnh thông thiên.
– Haha. Thiên Diễn mỉm cười:
– Nói coi như không thể, vậy ngươi có thể biết bọn họ chết như thế nào không?
Dương Khai mờ mịt lắc đầu.
Thật ra lúc tới đây hắn cũng đang suy tư vấn đề này, Thiên Diễn cường giả siêu tuyệt như vậy dường như luôn bảo vệ chỗ này, mà ngôi nhà gỗ đơn sơ kia hiển nhiên là nơi lão ngồi nghỉ ngơi lúc bình thường.
Có thể để cho Thiên Diễn cấp bậc Đại Đế một mực bảo vệ như vậy, những cường giả chết đi này nhất định không phải hạng người vô danh.
Nhưng là nếu bọn họ đều không phải hạng người vô danh, vậy ai có thể giết được bọn họ? Chẳng lẽ Thiên Diễn tự mình động thủ? Dương Khai nhìn lão giả cũng không giống loại thích giết người đó.
Thiên Diễn nói:
– Thế giới này rất lâu trước kia cũng là võ đạo hưng thịnh, cường giả cấp bậc Đế Tôn tam tầng cảnh nhiều vô số, các môn phái hưng thịnh phát đạt, bách hoa tranh minh…
Lão không trả lời vấn đề mà bỗng nhớ lại chuyện cũ.
Dương Khai không dám cắt ngang lão mà chuyên chú lắng nghe.
– Năm đó lão hủ cũng chỉ là Đế Tôn tam tầng cảnh mà thôi, tương đương với cô gái ngươi gặp hôm nay. Thiên Diễn nói tiếp, Dương Khai biết lão nhắc tới Vưu bà bà.
– Thế giới này mặc dù rất khác ngoại giới, nhưng nếu nó tồn tại thì sẽ có quỹ tích cùng pháp tắc của riêng mình. Nhiều cường giả tại thế giới này có thăm dò nhiều hơn quỹ tích cùng pháp tắc ở thế giới này, cố tìm cái chung, gác lại bất đồng, cũng coi như hoà thuận vui vẻ. Thiên Diễn trong mắt một vẻ nhớ lại
Nghe tới đó Dương Khai bỗng có cảm giác không mấy tốt đẹp, luôn cảm thấy chốc lát sẽ có biến chuyển lớn.
Quả nhiên, Thiên Diễn lại nói:
– Nhưng là một vật xuất hiện đã làm cho thế giới này đại biến.
– Vật gì? Dương Khai kinh thanh hỏi, hắn thực nghĩ không ra rốt cuộc là vật gì lại làm cho cả thế giới xảy ra biến hoá nghiêng trời lệch đất, mà những cường giả mai táng ở đây hiển nhiên cũng vì vật kia mà chết.
Nói cách khác, vật kia có diệt tuyệt giới lực.
Thiên Diễn có thâm ý nhìn hắn không nhanh không chậm nói:
– Một đám trùng.
Dương Khai biến sắc, trong đầu bỗng nhiên nhớ lại lời Dĩ Tuyền lúc trước nói với hắn:
– Phệ Hồn Trùng.
Lúc tại Thiên Sơn Yêu, Dĩ Tuyền đã từng nói với Dương Khai thế giới Thần Du Kính này đã từng vì Phệ Hồn Trùng mà suýt gặp huỷ diệt tai ương, báo cho hắn lần sau nếu có cơ hội đi vào thế giới Thần Du, trong khi không thể hoàn toàn khống chế Phệ Hồn Trùng, tuyệt đối không được mang bọn chúng vào, lúc đi cũng tuyệt đối không để bọn chúng ở lại.
Dương Khai nhớ rõ khi Dĩ Tuyền nói những lời này biểu tình nghiêm túc cùng trịnh trọng.
Kết hợp với lời Dĩ Tuyền lúc trước, Dương Khai rốt cuộc ý thức được thứ lão giả nhắc tới là gì.
– Chính là nó. Thiên Diễn nghiêm nghị gật đầu:
– Một đám sâu kia cũng không biết từ đâu tới, lúc mới đầu bọn chúng còn rất yếu nhỏ, cũng không có mấy người để ý, nhưng đặc tính của bọn chúng khắc chế với thế giới này, lại làm cho bọn chúng không ngừng giết chóc cắn nuốt nhanh chóng trở nên mạnh mẽ. Nơi bọn chúng đi qua sinh linh đồ thán, kêu rên khắp nơi, phàm là có sinh linh có tự thân ý chí đều bị bọn chúng cắn nuốt hầu như không còn, không ai có thể phản kháng.
– Từng gia tộc bị huyer diệt, từng ngọn thành bị thôn phệ, ngắn ngủi không được mấy năm bọn chúng đã lớn lên không thể tưởng tượng nổi. Thiên Diễn lúc nói lời này, trong mắt nổi lên một tia lờ mờ:
– Đợi cho cường giả thế giới này ý thức được không ổn là lúc đám sâu này đã lớn tới mức không người nào có thể áp chế được.
Dương Khai hơi biến sắc mặt.
Thân là chủ nhân Phệ Hồn Trùng, trên tay có một nhóm sâu đặc thù như vậy, Dương Khai so với bất kỳ ai đều hiểu Phệ Hồn Trùng khắc chế cùng sát thương với thế giới này.
Chính hắn cũng từng dự đoán nếu cho Phệ Hồn Trùng thời gian nhất định ở trên thế giới này, bọn chúng nhất định có thể lớn lên thành thống trị hết thảy.
Chỉ là…đây chỉ là giả thiết, Dương Khai cũng không biết thật sự áp dụng có thành công hay không. Mà từ miệng Thiên Diễn, hắn biết được loại giả thiết này thực sự đã từng xảy ra.
Mặc dù không trải qua một màn năm đó, Dương Khai gần như cũng có thể tưởng tượng ra cảnh tượng bi thương, nơi Phệ Hồn Trùng đi qua một mảnh tĩnh mịch, không có khí tức của sinh linh.
– Bọn họ quá cường đại, khắc chế với thế giới này quá rõ ràng, hơn nữa bọn họ còn có thể không ngừng cắn nuốt cường giả thần hồn để trở nên ngày càng lớn mạnh.
Thiên Diễn hít sâu một hơi tiếp tục nói:
– Cho nên lúc đó gần như tất cả cường giả đều liên hiệp lại, vì mình cũng chính là vì thế giới này, liều chết quyết chiến với Phệ Hồn Trùng kia.
Nhiệt huyết cả người Dương Khai sôi trào, mặc dù Thiên Diễn không miêu tả cảnh tượng trận chiến ấy nhưng trước mắt lão tựa hồ như xuất hiện cảnh tượng mấy chục vị cường giả Đế Tôn cảnh không sợ chết cùng thi triển thần thông, vây công Phệ Hồn Trùng.
Trận chiến ấy nhất định làm thiên địa thất sắc.
Trận chiến ấy nhất định làm nhật nguyệt vô quang.
Trận chiến ấy, chú định…bị thế nhân quên lãng.
Bởi vì sau trận chiến ấy từng cường giả biến thành từng ngọn núi trống không, chỉ có ghi lại ngôi mộ với danh tính bọn họ.