“Tốt quá rồi… tốt quá rồi…” Anh ta lấm bẩm một mình, nói: “Tôi không biết sau này đứa nhỏ này sẽ làm ra được ích lợi gì, nhưng anh nhất định phải giúp tôi trấn giữ cô bé… thật tiếc… thật tiếc khi tôi không thể nhìn cô bé đi lấy chồng.”
“Ngọc Diệp… em đến đón anh đi sao? Cuối cùng anh cũng nhìn thấy em, anh biết rằng em không bao giờ rời xa anh mà, anh có thể cảm nhận được „ em…
Ánh mắt anh ta dần dần rời rạc, anh †a dùng tất cả sức lực của mình để giơ tay ra, sờ vào hư không, như cố nắm bắt thứ gì đó.
Họ không thể nhìn thấy cô ấy, nhưng Phó Minh Tước thực sự nhìn thấy Ngọc Diệp đến đón anh ta.
“Các người… các người ra ngoài trước đi, tôi muốn ở một mình cùng Ngọc Diệp một lúc.”
Bọn họ không có cách nào từ chối yêu cầu cuối cùng của người đàn ông đang hấp hối này cả.
Anh ta đã dùng cả đời để tìm cách hồi sinh Ngọc Diệp, đã từng điên cuồng, bây giờ cuối cùng cũng được như ý nguyện.
_Bọn họ dùng tay đóng cửa phòng phẫu thuật lại, dựa lưng vào cửa, hai anh em thổn thức không thôi.
Trong phòng phẫu thuật, anh ta chạm vào khuôn mặt của Ngọc Diệp trong khoảng không, cô ấy đang mặc một chiếc váy rất đẹp, chiếc váy màu vàng ngỗng mà anh yêu thích. Cô ấy vẫn giống như cô ấy của vài năm trước, nhưng đã… già đi chút ít.
Anh sờ khuôn mặt hồng hào, đây là ánh sáng phản chiếu của người đã chết.
Vậy mà cơ thể anh không còn bất kì cảm giác đau đớn nào cả, vùng vấy gượng dậy.
“Cuối cùng em cũng đến đón anh, em có biết anh nhớ em đến nhường nào không?”
“Em biết, em biết chứ, anh đã vô số lần gọi tên em trong đêm, Minh Tước…
anh thật ngốc nghếch mà, nếu anh không cố chấp muốn báo thù, thì anh vân có thể sống tốt mà, anh đi rồi… còn Dao Dao của chúng ta thì làm sao?”