– Ngươi thật đã quên vết sẹo đau đớn rồi! Trận chiến 2000 năm trước, ngươi… quên mất rồi?
Dứt lời, Dĩ Tuyền bấm tay bắn ra.
Công kích nhỏ bé yếu ớt như con ruồi trâu ứng tiếng bay ra, đón đỡ năng lượng hình con rồng kia.
Giữa hai người thoạt nhìn chênh lệch không thể đo lường, tạo cho người ta có cảm giác như con kiến càng lay cổ thụ.
Thế nhưng…
Ngay khi công kích như con ruồi trâu kia đón đỡ con rồng, lại bùng phát ra ánh sáng chói mắt, tia sáng sáng rực, che phủ hết thảy thế gian, cắn nuốt con rồng to lớn kia.
Cự long gào thét liên tục, Chu Điển liên tục đổi sắc.
Dĩ Tuyền đạp chân tại chỗ, biến mất không thấy.
“Keng..” Truyền ra tiếng vang nhỏ, đợi đến lúc mọi người lấy lại tinh thần, hoảng sợ phát hiện Dĩ Tuyền đã lấn người đến trước mặt Chu Điển, cầm trong tay một thanh trường kiếm đâm vào trên thân Phương Thiên Họa Kích của Chu Điển, bắn ra đốm lửa tung tóe.
Chu Điển nhìn trường kiếm kia, mặt lộ vẻ mờ mịt.
2000 năm trước hắn đại chiến với Dĩ Tuyền, đối phương cũng không có sử dụng vũ khí như vậy, hơn nữa nhìn thanh trường kiếm này cũng không phải dùng lực lượng thần hồn ngưng tụ ra, cũng không biết rốt cuộc là bảo vật gì.
Bất quá nghi hoặc chỉ trong nháy mắt, cường giả tầng thứ này đấu chiến, bất kỳ một tia chần chờ hay do dự đều có thể vứt bỏ tánh mạng, cho nên Chu Điển rất nhanh liền thu liễm tâm thần, chấn động thân thương bức lui Dĩ Tuyền.
Cùng lúc đó, một lực lượng thần hồn tinh thuần tự nhiên bùng phát, đánh tới hướng Dĩ Tuyền. Cũng không biết hắn rốt cuộc thi triển bí thuật thần hồn tinh diệu nào.
Dĩ Tuyền sắc mặt ngưng trọng, trong cơ thể đồng dạng tràn ra lực lượng thần hồn, hóa giải bí thuật thần hồn.
Hai người đều là cường giả cấp Đế Tôn tam tầng cảnh, ngay cả thực lực có chút chênh lệch, cũng không lớn, cho nên phen này so đấu tuy rằng người bên ngoài nhìn thấy rõ ràng đơn sơ, nhưng tuyệt đối là cực kỳ hung hiểm.
Một người một yêu, tâm nguyện 2000 năm chưa hoàn thành, cuối cùng hôm nay va chạm nhau phát ra đốm lửa chói mắt.
Lúc thần hồn va chạm nhau, hào quang trên thân hai người đều chớp tắt không chừng, động tác trên tay cũng không có nhàn rỗi chút nào, trường kiếm cùng họa kích giao phong, truyền ra từng tràng tiếng vang liên tục giòn tan.
Kiếm thì đâm, hất, cắt, quấn, chặt… mềm nhẹ linh hoạt; kích thì chém, câu, chặt, bổ… uy thế cương mãnh. Hai loại thần binh, hai vị cường giả, dường như muốn khuấy động thiên địa này.
Chỉ một thoáng, chiến thành quấn lấy nhau.
Thân ảnh lần lượt thay đổi, kiếm qua kích lại, tiếng sắt thép va nhau vang động khiếp người.
Kiếm, là phức tạp mà mềm nhẹ, bóng kiếm như sao trời bắn nhanh bốn phương, khiến đối phương ứng phó không xuể.
Kích, là uy mãnh mà cứng chắc bá đạo, kích tựa như sóng biển vỗ bờ, cuốn ra uy thế vô thượng.
Bí thuật, năng lượng, thân hình tinh diệu, đan xen… hình ảnh một màn rực rỡ sáng lạn này người xem như mê như say.
Tất cả võ giả vây xem đều nhìn mắt không chớp.
Trong chiến trường thì tựa hồ thời gian đều trở nên mơ hồ không chừng, chỉ thấy một người một yêu kia khi thì động tác chậm như rùa bò, khi thì động tác lại nhanh như tia chớp, trước sau khác biệt xung đột thị giác, dường như có thể đánh sâu vào vô hình, rung chuyển tâm thần của mỗi người xem.
– Này…
Cuối cùng có cường giả Yêu tộc không thể chịu đựng được nữa, sắc mặt ảm đạm, thụt lùi vài bước, tay ôm ngực dường như bị thương gì rồi, từ từ nhắm hai mắt lại, không dám nhìn nữa.
Mà theo thời gian trôi qua, người xuất hiện tình huống như vậy càng ngày càng nhiều.
Ban đầu chỉ là võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh bị như thế, tiếp theo là lưỡng tầng cảnh, tam tầng cảnh…
Sau một nén nhang, ngay cả Đế Tôn Cảnh như Viên Phi, Bạch Lộ cũng không thể không thúc giục lực lượng bản thân, hóa giải khó chịu trong người, cưỡng ép tinh thần tiếp tục theo dõi.
Bọn họ cũng không muốn bỏ qua trận đại chiến đặc sắc có một không hai này.
Bỗng chốc, dư quang khóe mắt của Viên Phi dường như thoáng nhìn thấy thứ gì, vội vàng quay đầu nhìn lại Dương Khai.
Ngay sau đó, Viên Phi bỗng nhiên há to khóe miệng, trố mắt líu lưỡi.
Bởi vì hắn phát hiện Dương Khai lại đang mở to hai mắt nhìn, nhìn chằm chằm vào chiến trường không chớp mắt một cái, trong đôi mắt trong suốt dường như hiện ra thân ảnh của hai vị cường giả chiến đấu ngoài mấy chục dặm kia… dường như hắn hoàn toàn không có bị ảnh hưởng.
Không chỉ như thế, thỉnh thoảng hắn còn lộ ra vẻ như có điều suy nghĩ.
Một màn này khiến Viên Phi kinh sợ ngây người, không khỏi lén thọc Bạch Lộ một cái.
– Làm gì vậy! Bạch Lộ đang dồn hết chú ý vào trận chiến đấu bên kia bị Viên Phi quấy rầy, tất nhiên là đầy mặt tức giận thấp giọng quát.
Viên Phi chỉ về phía bên kia chép miệng.
Bạch Lộ nghi hoặc nhìn theo, ngay sau đó cũng là mặt đầy vẻ kinh ngạc.
– Tiểu tử này… rất cổ quái! Viên Phi thấp giọng nói với Bạch Lộ.
Cường đại như hai người bọn họ, thời khắc này cũng ít nhiều đều cảm thấy khó chịu, nhiều lắm chỉ xem cuộc chiến một lát đã là cực hạn, thế mà Dương Khai thực lực yếu thua xa bọn họ lại xem bình yên như thường… sao có thể không làm cho họ để ý?
– Người đại nhân nhìn trúng, quả nhiên không tầm thường! Bạch Lộ nhẹ gật gật đầu.
Mà đang lúc hai người nhỏ giọng nói chuyện, đột nhiên có một luồng năng lượng thần hồn tinh thuần từ trong cơ thể Dương Khai tràn ra, bao phủ toàn thân hắn, mà từ trong năng lượng thần hồn kia, từ từ diễn hóa ra một loại ý vận khó hiểu nói không rõ…
Cả người Dương Khai, dường như cũng đang lặng yên không tiếng động phát sinh biến hóa thần kỳ gì đó.
– Đế ý! Viên Phi la lên thất thanh:
– Hắn lại chạm vào đế ý?
Trong chớp nhoáng này, Viên Phi rõ ràng đã nhận ra thứ gì, cả kinh kêu lên.
Bạch Lộ cũng là đôi mắt đẹp sáng rực nhìn Dương Khai, một hồi lâu mới khẽ gật gật đầu:
– Quả đúng như thế! Tuy rằng còn rất mỏng manh, nhưng đúng là đế ý không thể nghi ngờ! Chẳng lẽ hắn muốn tấn thăng đế vị ở chỗ này?
Ý nghĩ này vừa lóe ra, lập tức dọa cho Bạch Lộ nhảy dựng lên.
Trong thế giới Thần Du tấn thăng cũng không phải là chuyện đơn giản như vậy, mỗi một lần tấn thăng đều là cục diện sống chết thoát thai hoán cốt, sơ ý một chút chính là kết quả hồn phi phách tán: bởi vì sinh linh nơi này không có tấm thân máu thịt, không thể dựa vào uy lực của máu thịt để ngăn cản năng lượng thiên địa thanh tẩy, mà dựa vào hết thảy, chỉ có thần hồn của bản thân mà thôi, so với võ giả bên ngoài tấn thăng tự nhiên gian khổ khó khăn hơn nhiều.
Thời khắc này Dĩ Tuyền còn đang chiến đấu, nếu Dương Khai bởi vì tấn thăng mà phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn, bọn họ cũng không có cách nào thông báo cho Dĩ Tuyền.
Trong lúc nhất thời, Bạch Lộ không khỏi lo lắng bồn chồn.
Thế nhưng rõ ràng là nàng suy nghĩ nhiều!
Dương Khai cũng không phải là sinh linh của thế giới Thần Du, mặc dù hắn dùng linh thể thần hồn đi vào trong này, nhưng hắn còn có thân thể của mình, thời khắc này dù cảm ngộ từ trận chiến giữa hai vị cường giả mà chạm vào có chút đế ý, nhưng trước khi thân thể không có tăng lên thực lực tới trình độ nhất định, ngay cả hắn có thể để cho cường độ thần thức đột phá sánh vai với Đế Tôn Cảnh, cũng không có khả năng chân chính đạt tới trình độ đó..