Bạch Phượng Hoàng xuất hiện từ trong sương mù, cao ngạo nói với đám người trước mặt:
– Còn dám tới đây chịu chết? Thanh Chủ đã đồng ý điều kiện của ta sao?
Bách Lý Phong quát:
– Bạch Phượng Hoàng, không được vô lễ! Bệ hạ niệm tình cũ không muốn bất nguyện đuổi tận giết tuyệt, định tha cho ngươi đường sống. Bệ hạ nói chỉ cần ngươi thả người Thiên Đình ra, quy thuận Thiên Đình thì có thể đưa Mê Loạn tinh hải cho ngươi, với điều kiện là phải quy thuận Thiên Đình!
Bạch Phượng Hoàng cười phá lên như nghe thấy trò cười lớn nhất đời:
– Niệm tình cũ!?
Bạch Phượng Hoàng lắc đầu thở dài:
– Thanh Chủ là loại người niệm tình cũ sao? Ta hiểu biết hắn nhiều hơn các ngươi, huynh đệ kết nghĩa với mình còn không buông tha mà dám nói mình niệm tình cũ. Bớt nói nhảm đi, ta chỉ hỏi một câu, rốt cuộc Thanh Chủ có đồng ý điều kiện của ta hay không?
Huyễn Vô Biên rống to:
– To gan!
Huyễn Vô Biên chĩa đao vào nàng:
– Nếu còn dám càn rỡ thì tự gánh lấy hậu quả! Hàng hay không?
Bạch Phượng Hoàng khinh thường nói:
– Không hàng thì sao?
Con rồng đen xoay quanh uốn lượn nâng Huyễn Vô Biên lên, gã cao cao tại thượng quát:
– Không hàng thì bắt ngươi về quy án!
Bạch Phượng Hoàng hừ mũi:
– Mấy trăm vạn mạng sống nằm trong tay của ta, không để ý sự chết sống của họ thì cứ thử xem!
Bạch Phượng Hoàng cho rằng mình đã bắt được điểm yếu, nhưng Huyễn Vô Biên huơ đao quát:
– Bắt giữ!
Chín người và Huyễn Vô Biên cùng bay lên, lao tới trước.
Bạch Phượng Hoàng giật bắn người, nàng không ngờ bên Thiên Đình ác như thế, bất chấp mạng sống của mấy trăm vạn người chứ quyết không thỏa hiệp với nàng.
Bạch Phượng Hoàng tự biết không đánh lại đám người bắt tay với nhau nên nhanh chóng lùi ra sau, các con rồng ngọc nhanh chóng ngưng tụ điên cuồng lao lên trước đoạn hậu cho nàng.
Bùm!
Huyễn Vô Biên vung mạnh đại đao chém nát rồng ngọc nhào tới.
Đám người với khí thế thần chắn giết thần, phật chắn giết phật một đường truy sát Bạch Phượng Hoàng. Bằng vào rồng ngọc hình thành va chạm xung lực không thể ngăn cản đám cao thủ này, cộng thêm mười con rồng đen đi cùng lao nhanh lên, một đường nghiền áp cắn chặt Bạch Phượng Hoàng không tha.
– Đi bên trái… bên phải… xuống dưới…
Có Lục Nhãn Tà Quân đi cùng chỉ điểm vị trí Bạch Phượng Hoàng chạy trốn, đám người rượt theo không bỏ khiến nàng không cách nào thoát khỏi.
Bạch Phượng Hoàng vừa chạy vừa chửi:
– Cẩu tặc sáu mắt, thì ra là ngươi! Chờ đó cho lão nương, sớm muộn gì sẽ móc mắt chó của ngươi ra ném vào hố phân!
Lục Nhãn Tà Quân thầm kêu khổ, gã cũng không muốn xen vào chuyện này nhưng đâu còn cách nào!
Có điều Bạch Phượng Hoàng ở chỗ này không dễ chọc, nơi này và nàng liền thành một giới, khi biết mình bị người theo dõi thì nàng lười trốn tránh mà chỉ chạy một đường thẳng. Dọc đường Bạch Phượng Hoàng ngưng tụ tịnh thể ngọc thạch khổng lồ ném ồ ạt ra sau lưng cản tốc độ của truy binh.
Trên Ngọc Trần tinh, các đồng nam đồng nữ nhận được thông báo vội ném quả cầu ngọc đang chơi đi, nhanh chóng bỏ trốn. Nói đi phải nói lại Bạch Phượng Hoàng hơi sợ Thanh Chủ, không dám làm quá mức thật sự chém mấy trăm vạn cái đầu, nếu nàng làm như vậy thì chắc chắn Thanh Chủ sẽ không tha cho nàng.
Bạch Phượng Hoàng không còn chỗ trốn trong Mê Loạn tinh hải nữa, nếu đắc tội Thanh Chủ hoàn toàn thì nàng khó tìm chỗ dừng chân.