“Nhưng anh hiện tại hối hận, không muốn quên, làm sao bây giờ?”
“Linh Linh, ký ức trước đây không tốt lắm, thăng trầm cũng có, đau thương cũng không ít. Tương lai chúng †a sẽ có ký niệm mới, chỉ có kỷ niệm vui vẻ, được không?”
Anh nhìn cô thật sâu và nói từng lời.
Giọng nói của anh dường như có sức lôi cuốn kì lạ, và cô cảm thấy bị mê hoặc.
“Vậy thì anh không sợ… Em không yêu anh sao??”
“Đừng lo lắng, anh tuyệt đối tin tưởng vào bản thân. Đừng khóc, được không, từ giờ, anh sẽ không nhắc gì đến | chuyện quá khứ nữa. Chúng ta sẽ chỉ nhìn về phía trước, được không?”
“Được rồi, chúng ta cùng nhau nhìn về phía trước và cùng nhau bước đi!”
Cô gật đầu chắc chắn.
Cố Thành Trung dắt nàng đi ra khỏi nhà hàng, trên đường phố sôi động có rạp xiếc, thật sự có hổ và sư tử, các loại vòng lửa.
Ngoài ra còn có “Nghệ sĩ đường phố”, như tảng đá vỡ trên ngực, bàn tay nóng hổi trong chảo rán, áo sơ mi bằng vải sắt bọc kim cương, Hứa Trúc Linh trợn tròn hai mắt.
Mặc dù biết là giả nhưng cô vẫn choáng ngợp.
Đúng lúc này, pháo hoa bắn ra xa, bay lên trời rồi nổ tung.
Một vài ký tự lớn được chiếu sáng rõ ràng trên đó.
“Linh Linh, sinh nhật vui vẻ.”
Sau khi Hứa Trúc Linh nhìn thấy nó, cô mừng rỡ nảy lên.
“Cố Thành Trung, nhìn xeml”
“Em thích không?”
“Em thích nó, nhưng em vẫn phải nói rằng từ đó thật khó nghe.”
Hứa Trúc Linh trong nháy mắt nhìn thấy vẻ mặt anh trầm xuống, như thể anh bị một loại đả kích, cô nghiêng người về phía trước với phía sau là một nụ cười.
“Nó thực sự khó nghe! Được rồi, được rồi, nhưng em vấn thích nó. Như vậy chưa đủ sao?”