Hoắc Vũ Hạo buồn cười ghé tai hỏi nhỏ:
– Sao thế? Không thấy hứng thú gì sao?
Vương Đông lắc đầu nói:
– Ừ.
Mã Tiểu Đào nghe bọn họ trò chuyện không khỏi vừa cười vừa mắng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
– Hai đứa nhóc các ngươi bản thân có Vũ Hồn Song Sinh nên làm sao hiểu được suy nghĩ của người khác. Các ngươi vốn không biết trên đại lục này số lượng Hồn Sư có Vũ Hồn Song Sinh ít đến thảm thương, ngay cả học viện Sử Lai Khắc, có khi 3-400 năm cũng không có lấy một người, vậy mà năm của các ngươi một lần có đến ba đứa.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Thanh Nhã vội vàng đứng dậy đưa mắt dò hỏi Vương Ngôn.
Vương Ngôn gật đầu. Thanh Nhã vội vàng bước ra mở cửa.
Cửa phòng vừa hé mở, người đứng bên ngoài đúng là cô công chúa Cửu Cửu vừa thay trang phục màu vàng kim, phía sau lưng cô, còn ai khác ngoài hoàng đế bệ hạ của đế quốc Tinh La nữa.
Thanh Nhã vừa trông thấy hai người trước cửa liền kinh hãi, vội vàng lui về sau quỳ một gối xuống hành lễ. Còn hai cô người hầu ở sau cô lại càng giật mình hơn, cả hai đã quỳ rạp xuống đất rồi.
Mấy người của học viện Sử Lai Khắc vốn đã gặp qua vị hoàng đế này ở Quảng Trường Tinh La rồi, nhưng hôm nay được gặp ở khoảng cách gần như vậy không khỏi có chút kinh ngạc. Trong cả nhóm chỉ có Đái Thược Hành là nhanh chóng bình tĩnh lại, hắn đứng dậy quỳ một gối cung kính nói:
– Ra mắt bệ ha.
Hoàng Đế tinh la đưa tay chào, nói:
– Đứng lên đi. Đây là phòng đấu giá, các vị là khác, ta là chủ. Không cần phải khách sáo. Là ta đây phải chào các vị trước mới đúng. Thược Hành, cha con là đại ca của ta, con lẽ ra nên gọi ta là chú mới đúng, sao lại khách sáo như vậy.
Lúc này các học viên và lão sư của học viện Sử Lai Khắc mới giật mình tỉnh táo, cả đám cùng đứng dậy hành lễ. Có điều chỉ hơi khom người thôi, dù sao bọn họ là thành viên của học viện Sử Lai Khắc, địa vị của viện trưởng đủ để tương đương với bất cứ vua chúa của đế quốc nào, quá thi lễ ngược lại không tốt lắm.
Vương Ngôn khom người hành lễ, kinh ngạc nói:
– Bệ hạ, ngài đến đây có chuyện gì không?
Vị Hoàng Đế này chính miệng thừa nhận mình là chủ nhân của phòng đấu giá Tinh Quang ngược lại khiến hắn có chút kinh hãi.
Hoàng đế Tinh La mỉm cười nói:
– Ta tới thăm mọi người một chút. Các đệ tử của học viện Sử Lai Khắc đều là người tài giỏi nên làm sao không đến gặp các ngươi được. Tuy lần này đội chính thức của học viện Sử Lai Khắc gặp chuyện ngoài ý muốn nhưng ý chí chiến đấu thá chết không lui của các ngươi ngược lại làm trẫm ấn tượng sâu sắc.
– Bệ hạ, mời ngồi.
Vương Ngôn nói.
Hoàng đế Tinh La lắc đầu đáp:
– Không cần, mọi người cũng thấy rồi đấy, vật phẩm sắp tới tương đối kinh người nên ta phải trực tiếp trông coi, tránh có chuyện ngoài ý muốn. Thật lòng ta cũng không muốn đem nó đi đấu giá, nhưng đế quốc có quá nhiều thứ phải cần tiền nên phải nén đau mà chọn. Ta đến đây ngoài việc thăm mọi người cũng muốn gửi lời cảm ơn mọi người đã nhắc nhở ban nãy về khối Hồn Cốt Băng Bích Hạt, nếu không phòng đấu giá Tinh Quang e là phải chịu tổn thất không nhỏ.
Công chúa Cửu Cửu nói:
– Ban nãy chúng tôi quyết định tự mình đấu giá mua khối Hồn Cốt này để tránh bị ảnh hưởng danh dự. Có điều, Hồn Cốt ấy không thể lại xuất hiện đấu giá nữa. Vì để cám ơn sự giúp đỡ của mọi người, chúng tôi quyết định lấy nó làm phần thưởng cho chức Quán Quân của cuộc thi Đấu Hồn Đại Tái, nếu học viện các vị có thể giành chức quán quân, nó sẽ là phần thưởng riêng đặc biệt. Đương nhiên chuyện này cũng xin các vị giữ bí mật cho.
Cho dù bọn họ không nói, thì mọi người ở đây cũng đã đoán được cái giá 3000 vạn ban nãy là của ai đưa ra. Dùng cách này rõ ràng tốt hơn so với nói thẳng ra vật phẩm ấy có vấn đề.
– Cái này…
Vương Ngôn và các đệ tử học viện Sử Lai Khắc đều giật mình. Tuy ban nãy 3000 vạn kia chỉ là con số ảo nhưng khối Hồn Cốt ấy đúng là tuyệt đối quý giá. Mặc dù những người khác không thể sử dụng nhưng bọn họ có Hoắc Vũ Hạo mà, khối Hồn Cốt ấy chắc chắn vượt xa giá trị của khối Hoàng Kim Chi Mang Tả Tí Cốt mà Vương Đông từng dùng trước đây. Mặc dù có thêm nguyên nhân chỉ có Hồn Sư có Vũ Hồn Cực Hạn thuộc tính Băng mới có thể sử dụng nhưng Vương Ngôn cũng không dám tùy tiện nhận phần quà này.
Home » Story » đấu la đại lục ii (tuyệt thế đường môn) » Chương 223: Phôi thai Hồn Thú mười vạn năm (Trung)
Chương 223: Phôi thai Hồn Thú mười vạn năm (Trung)
- Tháng 10 18, 2023
- 8:38 chiều