Miêu Nghị biết nếu giải cấm chế cho đối phương thì khi đó sống chết không theo mình, người ta muốn chém muốn giết thì hắn cũng đành xuôi tay. Lời hứa suông không thể tin, Miêu Nghị không biết đối phương là loại người gì thì làm sao có thể tin tưởng dễ vậy được.
Hiện giờ cấm chế trên người đối phương là cơ may sống sót duy nhất của Miêu Nghị, hắn không tin đối phương không sợ khi bị người bỏ Tâm Diễm vào, nên hắn cứng cổ tới cùng.
Thấy Miêu Nghị như thế Bạch Phượng Hoàng tức giận nói:
– Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Xem ra không cho ngươi bài học thì không được, ta chờ xem ngươi cứng rắn được bao lâu!
Hai ngón tay thon tách ra định đâm mù mắt Miêu Nghị.
Lúc này hạt châu màu xanh đen giấu trong cổ áo Miêu Nghị chợt lóe sáng.
Hai ngón tay Bạch Phượng Hoàng khựng lại giữa chừng không trung, trợn to mắt nhìn Miêu Nghị như thấy quỷ.
Bạch Phượng Hoàng khẽ rên:
– A!
Bạch Phượng Hoàng nhăn mặt đau đớn, hai ngón tay run rẩy trên không trung.
Vèo!
Bạch Phượng Hoàng vung tay ném Miêu Nghị bay ra ngoài, hai tay che ngực, người lảo đảo nghiêng sang bên dựa vào cột ngọc thạch, nàng đau đớn lắc mạnh đầu.
Miêu Nghị ho khan xoa cổ, từ từ bò dậy:
– Khụ khụ!
Miêu Nghị thấy Bạch Phượng Hoàng khác lạ thì khá bất ngờ, không biết đối phương bị gì.
Miêu Nghị không biết rằng Tâm Diễm ở yên trong trái tim Bạch Phượng Hoàng nhiều năm, nhưng mới rồi Tâm Diễm bỗng cháy hừng hực như muốn đột phá trận pháp nhỏ muốn đốt trái tim nàng thành tro, đau đớn và mùi vị kinh khủng đó là thứ người ngoài không thể tưởng tượng.
Bạch Phượng Hoàng vịn cổ thở hổn hển:
– Dừng tay!
Bạch Phượng Hoàng ôm cột quỳ dưới đất, run rẩy nói:
– Ta sai rồi, ngươi mau dừng tay!
Miêu Nghị sờ cổ khá ngạc nhiên, hắn nghi ngờ phải chăng đối phương đang nói chuyện với mình? Miêu Nghị nhìn quanh, trong đại điện trống rỗng chỉ có hai người, nàng không nói chuyện với hắn thì nói với ai? Nhưng hắn không làm gì hết.
Tuy nhiên Bạch Phượng Hoàng nhận sai hiệu quả rất rõ ràng, ngọn lửa vô hình rục rịch trong trái tim đã dịu lại.
Bạch Phượng Hoàng ngửa đầu thở phào, hai tay ôm ngực thở hổn hển ngồi bệch dưới đất:
– A!
Một lúc lâu sau Bạch Phượng Hoàng chậm rãi bò dậy, vẻ mặt căm tức nhìn Miêu Nghị chằm chằm:
– Ngươi làm gì ta?
Làm cái gì?
Miêu Nghị không hiểu, hắn không biết có chuyện gì, nhưng hắn vui lòng giả ngu nhún vai. Miêu Nghị không dám nói nhiều sợ lỡ mồm làm lộ, bây giờ hắn còn chưa rõ ràng tình huống.
Bạch Phượng Hoàng muốn làm thịt Miêu Nghị, hắn nghiến răng:
– Ta tha cho các ngươi rời đi ngươi có bảo đảm sẽ lấy thứ đó ra khỏi người ta không?
Trước kia Bạch Phượng Hoàng không sốt ruột, cho rằng người kia đã chết, miễn nàng không làm bậy thì cấm chế trong người sẽ không làm gì nàng được, cùng lắm trong cơ thể có thêm thứ khác. Nhưng mới rồi đã nếm mùi đau khổ khiến Bạch Phượng Hoàng không dám giữ nó lại.
Miêu Nghị nóng lòng thoát hiểm, ở lại bên cạnh nữ nhân này quá nguy hiểm.
Miêu Nghị gật đầu nói:
– Ta nói chuyện giữ lời, miễn nàng làm được thì ta quyết không nuốt lời!
Bạch Phượng Hoàng gật đầu, ánh mắt kỳ dị nhìn Miêu Nghị, hắn không nói gì muốn bắt nàng nhận chủ khiến nàng càng khẳng định hắn không biết chuyện. Bạch Phượng Hoàng quyết định không hé răng về vụ này, không cần phải tự tròng sợi dây vào cổ mình.
Lúc này Bạch Phượng Hoàng phất tay móc một tinh linh ra, nghe xong biến sắc mặt.
Bên ngoài Mê Loạn tinh hải, Phá Quân và Võ Khúc đứng trước lều chủ soái nhìn bụi ngọc mênh mông đằng trước, đích thân tọa trấn.