Viên Phi cùng Bạch Lộ cũng không biết bảo vật này rốt cuộc là thứ gì, từ đâu mà có, chỉ biết là nó vô cùng sắc bén, uy năng cực mạnh, so với vũ khí bản thân dùng lực lượng thần hồn ngưng tụ thành, cường đại không chỉ một bậc.
Bọn họ nghĩ không thông, đối mặt với Dương Khai một tên nhân loại lần đầu tiên gặp mặt, vì sao đại nhân lại lấy ra món bảo vật này khoe của.
Hơn nữa, nói câu của đại nhân trước đó, “không phải người của thế giới này” rốt cuộc là có ý gì?
Liếc mắt nhìn nhau, hai người đều phát hiện vẻ nghi hoặc trong mắt đối phương.
– Không sai! Đây là một kiện bí bảo thần hồn! Nam nhân trung niên nghe vậy gật đầu, dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt trên lưỡi kiếm một cái, dưới năng lượng cộng minh, lưỡi kiếm kia không ngừng ngân “ong ong”, dường như có linh tính.
– 800 năm trước, ta nhận được từ trong tay một người tên là Ôn Tử Sam!
Nam nhân trung niên mỉm cười, lúc nói chuyện chăm chú quan sát biến hóa trên mặt Dương Khai, từ từ nói:
– Không biết ngươi có nhận biết hay không?
– Thì ra là Ôn điện chủ a… Dương Khai co giật khóe miệng, bỗng nhiên suy nghĩ minh bạch.
Bởi vì theo Ôn Tử Sam nói, 800 năm trước lão đi tới Thanh Dương Thần Điện, phát hiện Thần Du, nên lưu lại dãy núi Thanh Dương một thời gian.
Sau thời gian đó, có lẽ Ôn Tử Sam cũng đi vào Thần Du du lịch, gặp nam nhân trung niên này, về phần bí bảo này như thế nào đến tay nam nhân trung niên, thì Dương Khai không biết được.
– Đó là một người rất thú vị… Nam nhân trung niên nói, trên mặt nổi lên hồi ức:
– Vừa gặp bổn tọa đã như cố tri, trò chuyện với nhau thật vui. Trường kiếm này, là do bổn tọa đánh đố với hắn thắng cược. Bất quá theo cách nói của các ngươi, khi đó bí bảo này mới chỉ có cấp Đạo Nguyên thượng phẩm, nhưng qua bổn tọa tế luyện ôn dưỡng mấy trăm năm, mới tấn thăng Đế Bảo!
Dương Khai như có điều suy nghĩ nói:
– Xem ra tiền bối biết rất nhiều về thế giới bên ngoài!
Nam nhân trung niên cười lớn một tiếng:
– Bổn tọa tùy tiện cho Ôn Tử Sam uống vài hũ Tử Hầu Thần Tửu, thiếu chút nữa hắn nói hết ra khố của mình là màu gì… ngươi nói xem bổn tọa có biết nhiều hay không?
Dương Khai nghe vậy, da mặt co giật một trận. Bất quá nếu như vậy, ngược lại hoàn toàn hắn yên lòng, không cần lo lắng an nguy của mình, bởi vì nam nhân trung niên này cũng không có ác ý với mình, mà còn biết Ôn điện chủ, biết nhiều về thế giới bên ngoài… chỉ riêng về điểm này, ông ta đã không có khả năng ra tay với mình.
– Xin hỏi tiền bối xưng hô thế nào? Dương Khai nghiêm mặt, ôm quyền hỏi.
– Bổn tọa tên là Dĩ Tuyền! Nam nhân trung niên trả lời, đồng thời thu cất bí bảo kia, nói tiếp:
– Nghe Viên Phi nói, ngươi ở bên ngoài cứu con ta một mạng?
– Chỉ là trùng hợp mà thôi! Dương Khai nói thực tế.
– Đó cũng là ân cứu mạng! Dĩ Tuyền nói, đưa tay ra phía sau lưng, kéo tới trước một người dáng nho nhỏ.
Dương Khai dời mắt nhìn lại, phát hiện là một đứa trẻ chừng hai tuổi, mặc áo ngắn quần cụt, khuôn mặt nhỏ bé, tay chân nhỏ nhắn lộ ra ngoài, trắng nõn mịn màng.
Đây là một đứa bé trai, trên đầu còn tết một cái bím tóc cao, thoạt nhìn vô cùng đáng yêu.
– Tử Ly? Dương Khai nhìn đối phương, nhướn mày hỏi.
Tiểu tử kia dường như còn có chút xấu hổ, liếc nhìn Dương Khai một cái, sau đó vội vàng trốn phía sau Dĩ Tuyền, bàn tay nhỏ bé cầm góc áo cha mình, thò đầu ra thăm dò.
Vừa thấy bộ dáng nó như thế, Dương Khai liền xác định nó chính là Tử Ly.
Bất quá hiện giờ, không thể nghi ngờ nó ngượng ngùng thân cận với Dương Khai như trước.
– Phụ thân đã nói với ngươi thế nào? Dĩ Tuyền thấy thế, đưa tay vỗ nhẹ sau ót Tử Ly, làm nó lảo đảo một cái, từ phía sau nhào ra.
Một bên Bạch Lộ thấy vậy, lập tức lộ ra vẻ đau lòng.
Tiểu tử kia rơm rớm nước mắt, có dấu hiệu sắp khóc lên.
– Này? Dĩ Tuyền hừ nhẹ một tiếng.
Một tiếng hừ này dọa cho Tử Ly hoảng sợ tới mức giật mình một cái, vội vàng thu lại nước mắt, hít mũi một cái, nhìn Dương Khai, trong miệng lí nhí nói vài tiếng.
– Không cần cảm tạ, ngươi cũng giúp ta rất nhiều, nếu nói thật ra ta nên cám ơn ngươi mới đúng! Dương Khai nhìn tiểu tử kia, ôn tồn nói.
– Ân cứu mạng phải khắc ghi cả đời, suốt đời không quên! Dĩ Tuyền vừa nói, vừa vuốt đầu tiểu tử kia, nói ý sâu sắc:
– Nhớ kỹ điều này!
Tử Ly vội vàng gật đầu.
– Bạch Lộ! Dĩ Tuyền lại kêu một tiếng.
– Có thuộc hạ! Bạch Lộ liền vội tiến lên một bước.
– Mang thiếu chủ đi ra ngoài chơi đi, trông nó cho thật kỹ, đừng để nó chạy loạn nữa. Ta có mấy lời muốn hàn huyên… với vị tiểu huynh đệ này. Dĩ Tuyền phân phó.
– Dạ! Bạch Lộ đáp, sau đó vẫy vẫy tay về phía tiểu tử kia.
Lần này nó rất nghe lời, ngoan ngoãn chạy đến trước mặt Bạch Lộ, đưa ra bàn tay nhỏ bé nắm tay Bạch Lộ, trước khi đi, còn quay đầu lại nhìn Dương Khai một cái, Viên Phi cũng cùng đi theo ra ngoài.
Ra ngoài đại điện, Viên Phi mới thấp giọng hỏi Bạch Lộ:
– Ngươi nghe đại nhân nói có hiểu gì không?
Bạch Lộ lắc lắc đầu, nhìn hắn nói:
– Ngươi biết à?
Viên Phi đen mặt xuống, nói:
– Ngươi còn không hiểu, làm sao ta có thể biết? Bất quá… ta mơ hồ nhớ 800 năm trước, có một Nhân tộc đi tới nơi này, nói chuyện với đại nhân ba ngày ba đêm, sau đó rời đi!
– À! Ta cũng nhớ! Tên kia rất cường đại, không kém chút nào so với đại nhân! Bạch Lộ khẽ gật gật đầu.
– Thật kỳ quái, bí bảo thần hồn là cái gì? Vì sao ý trong lời nói của đại nhân, dường như là nói tên tiểu tử Nhân tộc kia cũng có? Nhưng vì cái gì ngay cả cường giả như ta và ngươi cũng không biết?
– Suy nghĩ vớ vẩn làm gì? Nếu có thể cho chúng ta biết, thì đại nhân sẽ nói cho chúng ta biết!
Bạch Lộ trừng mắt nhìn hắn nói.
– Cũng đúng! Viên Phi gật gật đầu.
– Nha nha nha… Lúc này tiểu tử nắm tay Bạch Lộ đi một bên bỗng nhiên chen miệng nói.
Nghe vậy, Bạch Lộ kinh ngạc nói:
– Thiếu chủ nói là, tên tiểu tử Dương Khai kia, lúc trước thời điểm chiến đấu đã dùng bí bảo thần hồn ư?
– Nha nha nha! Tiểu tử kia gật đầu lia lịa.
– Hình dáng ra sao nói nhanh lên! Viên Phi lập tức tinh thần tỉnh táo, hỏi tới.
Nào biết tiểu tử kia liếc mắt nhìn hắn, nhưng lại hừ lạnh một tiếng, quay đầu qua một bên, bộ dáng không thèm quản tới hắn…