“Gố lão tam, tiểu Cố Cố, Cố đại ca, Cố mỹ nhân?”
“Gọi chồng.”
Cố Thành Trung không vòng vo, trắng trợn nôn ra ba chữ.
Cô nuốt nước bọt, hơi đắn đo.
“Thôi vậy, là anh tự mình đa tình, anh đi trước, em cứ từ từ xem phim.”
Anh bày ra dáng vẻ thương tâm buồn bã, khẩu khí cũng trầm xuống, ánh mắt trống rồng.
Dáng vẻ này làm cho trái tim Hứa Trúc Linh sắp vỡ vụn ra rồi.
Nếu đã là lỗi của mình, vậy thì cô nên có thái độ của người biết sai.
Gọi một tiếng chồng cũng chẳng chết!
Cô hít sâu một hơi, cuối cùng lấy hết dũng khí, gọi: “Chồng? Chồng ơi? Đi ăn với em được không, em đói lắm rồi, đói đau dạ dày, anh nỡ nhìn em như thế sao?”
“Ÿ da, đói quá, cảm giác như sắp chết luôn rồi, muốn ăn cơm, muốn ăn thịt, muốn ăn gà..”
Cô cứ ôm khư khư anh ta, bắt đầu lắc lư cơ thể anh ta, làm nũng.
Cố Thành Trung nhìn cô, thấy cô có thành ý như thế, vậy anh ta cũng nên thể hiện một chút thái độ.
“Được, vậy một tiếng sau xuất phát.”
“Sao lại là một tiếng, bây giờ đi không được sao?”
Vốn dĩ cô không đói, nhưng nói qua nói lại, thì thực sự rất muốn ăn thịt ăn gà.
Cố Thành Trung xoa đầu cô, trong con ngươi lóe lên một tia sáng, nói: “Anh có dự tính khác, anh đi chút, em chờ anh ở đây đi.”
“Được thôi, vậy anh nói với em trước, anh hết giận em rồi, còn phải đón sinh nhật với em nữa, được không.”