-Cửu Tử, đem khăn mặt đưa cho ta.
Tống Thanh Thư đưa tay vào trước ngực của Mã Xuân Hoa dò xét mấy lần, giọng nói sầu lo nói,
-Đã vô cùng nghiêm trọng rồi…
Chu A Cửu nhìn thấy cảnh tượng như vậy thì ngượng ngùng không chịu nổi, lặng lẽ trấn định, thật không biết nên nói Tống Thanh Thư là hạ lưu hay là quân tử.
Tống Thanh Thư tiếp nhận khăn mặt, hơi nhướng mày, đưa tay vào bên trong thau nước nóng cảm nhận nhiệt độ, lắc đầu:
-Nước ấm không đủ, đổi thau nước nóng hơn..
-Nhưng nóng quá sợ phu nhân bị phỏng ..
Nha hoàn phản ứng nói.
-Yên tâm, phu nhân lúc này sẽ không có bất kỳ cảm giác nóng đâu, nước càng nóng chỉ sẽ cảm thấy càng thoải mái.
Tống Thanh Thư nói.
Rất nhanh một chậu nước nóng hơn được mang tới, Tống Thanh Thư không nỡ để cho bàn tay Chu A Cửu bị nóng , nên bảo nha hoàn nhúng khăn nóng cho mình, nhìn thấy nha hoàn nhe răng vì nhiệt, rất nhanh Chu A Cửu liền lĩnh ngộ được sự chăm lo của Tống Thanh Thư dành cho mình..
Tống Thanh Thư đem cái khăn mặt nóng bỏng phủ ở trên hai bầu vú của Mã Xuân Hoa, nàng có biểu hiện hơi thanh tĩnh lại, liền vội vàng hỏi:
-Phu nhân có thấy thoải mái chút nào hơn không?”
Mã Xuân Hoa ừ một tiếng.
Nhìn thấy một bên Phúc Khang An vẻ mặt như xuất thần, Tống Thanh Thư vội vàng giải thích:
-Thảo dân trước dùng khăn mặt nhúng nước thật nóng phủ lên để những khối u mềm lại trong cơ thể, những khối u này kỳ thực là do sữ đọng lại chồng chất mà thành, gặp phải nước nóng thì sẽ dần dần hòa tan, vì thế tại sao thảo dân cần nước thật nóng, nếu như nhiệt không đủ, thì không gây nên hiệu quả gì.
Phúc Khang An phiền muộn gật gù, biểu thị biết rồi.
Tính toán thời gian gần đủ rồi, Tống Thanh Thư nói với Mã Xuân Hoa:
-Phu nhân, xin nhắc lại chôc nữa sẽ đau vô cùng, đại soái nếu như nghe được phu nhân kêu lên đau đớn, cũng đừng nên hoảng hốt.
Thấy hai người bọn họ đều gật đầu, Tống Thanh Thư đem khăn mặt lấy xuống, bắt đầu hành động thủ pháp.
Đầu tiên là thăm dò, Tống Thanh Thư dùng ngón tay nắm bắt mấy khối u,
-Thảo dân trước đem này mấy khối u này khơi thông tán mềm, rồi mới đem bên trong bức ra bên ngoài cơ thể.
Tống Thanh Thư vừa hành động vừa giải thích, hắn cũng không muốn Phúc Khang An không rõ chân tướng, thẹn quá thành giận bên đem chính mình đẩy ra ngoài chém, sẽ phá hư kế hoạch của hắn về sau.
Quả nhiên cũng không lâu lắm, Mã Xuân Hoa hơi thở rõ ràng đã dồn dập lên, bắt đầu nàng còn cắn răng chịu đựng, nhưng về sau không nhịn được nữa, liền liên tục kêu đau.
-Đại soái bảo hạ nhân chuẩn bị dầu vừng đi.
Tống Thanh Thư dùng thủ pháp liên tục xoa bóp đè ép xung quanh khối u chung quanh huyệt nhũ trung, mắt trần có thể nhìn thấy có từng tia từng tia màu trắng sữa rỉ ra từ nơi hai đầu núʍ ѵú, Mã Xuân Hoa vừa thẹn vừa vội, nên cứ gào lên đau đớn để phân tán sự chú ý của mình.
Khi cảm giác được xung quanh huyệt nhũ trung khối u đã bị vò tán, mặt ngoài hai bầu vú trở nên mềm mại hơn trước nhiều, Tống Thanh Thư đưa tay ngâm vào trong dầu vừng, sau đó cầm lấy bôi khắp trước ngực của Mã Xuân Hoa.
-Nền tảng khối u to lớn hơn nằm mé dưới càng khó làm hơn, phu nhân cố chịu đựng một lúc nhé.
Nói xong những đầu ngón tay của hắn nàng dưới nách bắt đầu, những đầu ngón tay chạm vào những sợi lông nách mềm mại khiến cho Mã Xuân Hoa giật mình run run, khi tìm được khối u, từng điểm từng điểm đẩy về phía trên đè ép, Mã Xuân Hoa đang bị nhột nhạt bên dưới hai nách do đôi bàn tay hắn sờ soạng, ngay lập tức cảm thấy một luồng đau nhức truyền đến, không nhịn được gào lên thành tiếng, Phúc Khang An cau mày hỏi:
-Thật sự là không sao chứ?
Tống Thanh Thư đáp:
-Đại soái yên tâm được rồi, đây là bình thường, vì những tuyến nhũ của nữ nhân nhiều nhưng li ti rất nhỏ bé, dễ dàng bị bế tắc, thảo dân thông qua nhũ tuyến từ khôi u bên trong đưa ra ngoài cơ thể, phu nhân sẽ cảm thấy đau, có điều sau khi thông qua được rồi, sau này không có nhiễm lại, hơn nữa bầu sữa sẽ càng thêm sung túc, đối với nhi tử thân thể lại càng tốt hơn.
Nghe được Tống Thanh Thư nhắc đến hài tử, Mã Xuân Hoa ngẩng đầu nhìn Phúc Khang An, hai mắt ngậm đầy nước mắt:
-Khang An, nhi tử của chúng ta…
Lần trước thủ hạ của Phúc Khang An đến đoạt lại Mã Xuân Hoa, từ trong miệng nàng nói ra thì Phúc Khang An mới biết mình có hai nhi tử, nhiều năm qua không có con, cũng biết Phúc Khang An mừng rỡ đến mức nào, nhưng khi biết được hai tiểu hài tử bị thủ hạ dùng độc châm bắn trúng, e rằng lành ít dữ nhiều, Phúc Khang An trong cơn giận dữ, đem mười mấy tên thủ hạ đem ra xử tử chém đầu hết, còn Mã Xuân Hoa cũng bởi vì thương tâm quá độ, thêm vào ngày hôm đó nhiễm bệnh vì mưa gió, nên đưa đẩy đến quái bệnh này.
Phúc Khang An buồn rầu cho là số mệnh an bài mình không có con, nào ngờ trước đây không lâu lại có người đưa tới một đôi hài nhỏ, nói là cặp song sinh kia đang ở trong tay bọn họ, dùng để trao đổi với bản kinh thư mà Bảo thân vương nắm ( Tứ Thập Nhị Chương Kinh ) .
Mã Xuân Hoa vừa nhìn liền nhận ra hai đôi hài đúng là nhi tử của mình, cho nên vì lưu lại tính mạng để nhìn thấy hai hài tử của mình, nếu không thì Mã Xuân Hoa có chết cũng sẽ không để cho một nam nhân xa lạ dùng loại thủ pháp này chữa bệnh cho mình.
-Yên tâm đi, ta nhất định đem nhi tử cứu trở về.
Phúc Khang An nắm tay Mã Xuân Hoa nói.
-Thϊếp tin tưởng vào thế tử..
Mã Xuân Hoa uể oải gật đầu..
Lúc này sau khi Tống Thanh Thư dùng thủ pháp xoa bóp, nhũ tuyến Mã Xuân Hoa đã khai thông, khối u hóa thành một luồng sữa phun ra từ đầu núʍ ѵú trúng ngay trên mặt Chu A Cửu đang đứng gần đó hổ trợ
Chu A Cửu xúc không hề phòng bị, chỉ cảm thấy trong miệng tràn đầy mùi sữa vơi vị tanh tanh, vội vã dùng khăn lau mặt sạch sẽ.
-Đại soái, phu nhân nhũ tuyến đã khơi thông hơn nửa phần rồi…
Phúc Khang An không biết mình nên cao hứng hay là phẫn nộ, đúng lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng nói của thị vệ:
-Đại soái, Vương gia bảo ty chức thông báo, chuẩn bị xuất phát hành động.