“Con cứ tưởng là đã hiểu hắn nhưng kỳ thực là không phải? Con bây giờ cảm thấy rất rối ren, con thật sự không biết nên làm gì mới phải?”.
“…”. Nhìn dáng vẻ Lạc Tuyết Dung hiện tại, Lạc Thanh Ngạc lúc này cũng cảm thấy khó tin, tuy không biết khúc mắc ở trong chuyện này là gì nhưng hắn có thể chắc chắn một điều là những gì mà Lạc Tuyết Dung nói là sự thật. Lạc Thanh Ngạc suy nghĩ một lúc rồi thở dài một hơi, ánh mắt đầy lo nghĩ nhìn cô, trả lời. “Chuyện con thấy cách làm của hắn có phần tàn độc nhưng trong trường hợp đó thì ta thấy hắn không làm gì sai? Việc nhân nhượng với kẻ thù chính là tự giết bản thân mình?”.
“Ta nghĩ con vẫn còn quá mẫn cảm vì chuyện giết chóc, ta biết nội tâm con trong sáng nên chuyện giết chóc đối với con là thứ gì đó rất khó, tuy ta không biết con đã thực sự giết người hay chưa? Nhưng có một chuyện mà con phải nhận thức được là thế giới tu chân này không có gì gọi là công bằng, không có gì gọi là an toàn cũng không có gì gọi là tin tưởng tuyệt đối?”.
“Ta không phải bênh vực hắn nhưng ta nghĩ Đế Nguyên Quân đã trải qua chuyện gì đó rất kinh khủng nên mới có suy nghĩ được như thế? Nếu so với hắn thì suy nghĩ và hành động của con được xem là vụng về và thiếu sự quyết đoán. Ta biết nội tâm con trong sáng nhưng nhiều khi tâm trí và tình cảm không đồng nhất với nhau, trong hoàn cảnh đó thì con sẽ có suy nghĩ không được thấu đáo, không được chu toàn và chính chắn”.
“Giống như ta nói, trong giới tu chân không phân phải trái, đúng sai mà chỉ phân mạnh yếu. Kẻ thắng thì làm vua còn kẻ bại thì chỉ biết cam chịu, cũng giống như những gì mà con đã nói. Tên Đế Nguyên Quân rất có thể đã hiểu lầm Mạc Anh Nghiêm, hoặc cũng có thể là ghen ghét đố kị nên mới sinh ra thù hận?”.
“Ta không biết tên Đế Nguyên Quân kia là người như thế nào nhưng ta cảm thấy hắn vừa là một người đáng tin và cũng là một người đáng sợ? Hắn mới chừng đó tuổi mà suy nghĩ và hành động thiên hướng sát phạt như thế thì về sau sẽ rất là nguy hiểm. Nếu như hắn gặp phải biến cố hoặc nhập tâm ma thì sẽ trở thành một kẻ đồ tể. Trở thành một tên chỉ biết giết chóc và trở thành kẻ thù của toàn bộ tu chân giới?”.
“Tuyết Dung à?”. Lạc Thanh Ngạc đứng dậy, hắn đi về phía Lạc Tuyết Dung rồi đặt nhẹ tay lên vai cô và nói. “Con là một người rất hiểu chuyện nên ta tin chắc là con sẽ biết được bản thân sẽ cần phải làm gì? Nếu như con là người ở trong cuộc thì ta nghĩ con cần phải giải quyết được chuyện này?”.
“Nếu như con thật sự muốn đi cùng Đế Nguyên Quân thì con phải hiểu được một chuyện là hắn chính là một mối nguy hiểm tiềm tàng. Hắn bất cứ lúc nào cũng có thể bùng phát được ma tính ở trong người? Nếu con đã quyết định đi cùng hắn thì phải kiềm chế được hắn, nếu không thì ngay cả con cũng sẽ bị hắn giết chết?”.
“Con hiểu ý ta chứ?”.
“…”. Lạc Tuyết Dung cúi đầu, ánh mắt cô không dám nhìn cha trực tiếp. Cô không ngờ được là một chuyện mà cô nghĩ sẽ giải quyết được dễ dàng nhưng sau khi nghe thấy những gì mà cha cô vừa nói thì dường như hiểu ra được rất nhiều thứ.
Lạc Tuyết Dung không biết con đường mà cô đã chọn là sai hay đúng, cô cũng không biết bản thân đã chọn đúng người để tin tường hay chưa? Cô càng không biết bản thân hiện tại nên chọn cái gì? Giữa một người mà cô tin tưởng, một bên là mối quan hệ giao hảo giữa hai gia tộc và một người là thanh mai trúc mã.
Thấy Lạc Tuyết Dung vẫn chưa biết được bản thân sẽ làm gì tiếp theo thì Lạc Thanh Ngạc nhẹ nhàng vỗ về cô với ánh mắt trìu mến của một người cha cùng với biểu cảm tin tưởng ở trên gương mặt. “Nếu như con cảm thấy khó phân định chuyện này thì cứ tiếp tục suy nghĩ, ta chỉ có thể giúp đỡ con được chừng đó mà thôi. Còn bên phía Mạc gia thì cha sẽ lo liệu, đợi ta vượt qua được khảo hạch Huyền cấp luyện đan sư thì ta sẽ đích thân đến Mạc gia để hỏi cho rõ chuyện này?”.
“Vâng”. Lạc Tuyết Dung nghe thấy vậy thì ngẩng đầu, ánh mắt cô vừa vui vừa buồn nhìn cha, đáp.
“Chuyện này dừng lại ở đây đi?”. Lạc Thanh Ngạc thở dài một hơi rồi quay người đi về phía ghế gia chủ và nói. “Tốt nhất thì con nên tranh thủ nghĩ ngơi một đoạn thời gian? Đợi cha hỏi chuyện bên phía Mạc gia rồi quyết định cũng không muộn?”.
“Vâng”. Lạc Tuyết Dung đứng dậy đáp rồi quay người rời đi. “Chuyện này con sẽ suy nghĩ thật kỹ?”.
Ngay khi cả hai người vừa kết thúc cuộc trò chuyện nhưng mà không hề hay biết được là có người thứ ba nghe thấy những gì mà họ vừa nói.
Mới sáng nay, Đế Nguyên Quân đang ngồi nhâm nhi linh trà thì nhìn thấy dáng vẻ Lạc Tuyết Dung hớt ha hớt hải đi về phía chính điện với sắc mặt xuống sắc trông rất lo lắng. Ban đầu hắn còn tưởng là trong nội bộ Lạc gia xảy ra chuyện gì nên mới lo lắng như vậy. Đế Nguyên Quân cũng nghĩ lại những gì mà hắn đã nói với Lạc Tuyết Dung vào tối qua thì khẽ cau mày.
Đế Nguyên Quân cảm thấy tò mò nên quyết định đi theo để nghe xem thứ nhưng hắn không chọn cách là đi vào trong chính điện mà âm thầm ngồi ở trên mái nhà và nghe ngóng.
Ngay sau khi biết được những gì mà hai người vừa nói thì hắn thở dài một hơi, ánh mắt hắn bất chợt nhìn ra xa rồi lắc đầu, Đế Nguyên Quân cười nhưng trong lòng lại cảm thấy rối bời vô cùng. “Lạc Tuyết Dung? Ngươi luôn miệng nói là hiểu ta nhưng sao ta lại cảm thấy không phải. Nhiều khi ta cảm thấy rất nghi hoặc nhưng hiện tại thì ta đã chắc chắn rồi?”.
“Rốt cuộc là ngươi hiểu ta hay là ta hiểu ngươi đây?”.
Đế Nguyên Quân đứng dậy. Ánh mắt nhìn theo bóng lưng Lạc Tuyết Dung rời đi mà trong lòng cảm thấy không được thoải mái. “Lạc gia tuy tốt nhưng đây không phải là nơi phù hợp với ta?”.
Lời nói vừa dứt, Đế Nguyên Quân liền quay người rồi đạp không rời đi.
“…”. Ngồi ở trong chính điện, Lạc Thanh Ngạc bất chợt cảm nhận được một cỗ khí tức mờ ảo cùng một tiếng động nhẹ ở trên mái nhà thì ngẩng đầu nhìn lên. Dường như hắn ngầm đoán được người vừa nghe trộm ở trên đó là ai?
– —