Lệ Dạ Kỳ hận đến nghiến răng nghiến lợi, anh rốt nên làm cái quái gì với cô? Chỉ một khoảng thời gian ngắn không bên cạnh, cô liền bị đàn ông khác nhìn ngó. Anh chưa bao giờ mệt mỏi như vậy trong suốt ba mươi năm qua.
Ngôn Lạc Hi mím chặt môi anh đào, ngữ khí cứng nhắc:”Chúng tôi không ôm ấp…”
Lệ Dạ Kỳ cười lạnh:”Chúng tôi? Với ai? Chúng tôi nào ở đây?”
Ngôn Lạc Hi quay mặt chỗ khác, cô nói:”Đừng ngắt lời, Lệ Dạ Kỳ, tôi không phải tài sản riêng của anh, tôi còn công việc và quyền tự do kết bạn, mong anh đừng can thiệp.”
Lệ Dạ Kỳ nhìn chằm chằm cô một lúc:”Tự do kết bạn em nói là cùng nam nghệ sỹ khác dây dưa không rõ?”
“Anh đừng có ngậm máu phun người”
Ngôn Lạc Hi tức giận trừng mắt nhìn anh, “Tôi nói lại lần nữa, ngoài quan hệ hợp tác, tôi và Phó Luân chỉ là bạn bè thôi”
Lệ Dạ Kỳ chậm rãi đứng trước mặt nhìn cô, môi mỏng nhếch lên tức giận. Vừa rồi anh không chú ý tới, bây giờ mới phát hiện hai má cô đỏ bừng.
Một nửa khuôn mặt trầy da ẩn ẩn tỉ ra tơ máu, anh cúi người, hô hấp phả lên mặt cô.
Ngôn Lạc Hi tưởng rằng anh lại muốn làm gì đó nên cô rụt người lại, nhưng người đàn ông đã giữ vai cô lại.
“Đừng cử động, mặt bị thương như thế này còn trang điểm muốn làm biến dạng nó sao?”
“Biến dạng thì biến dạng” Ngôn Lạc Hi tức giận nói.
Lệ Dạ Kỳ cau mày, liếc nhìn cô một cái, đứng thẳng lên, “Em đi tẩy trang đi, anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra.”
Ngôn Lạc Hi không hiểu nổi người này đang nghĩ gì, vừa rồi căng thẳng đến mức sắp cãi nhau đột nhiên lại thay đổi thái độ chóng mặt?
Nhìn cô đứng yên bất động, Lệ Dạ Kỳ nhíu mày chặt hơn, giọng điệu có chút lạnh lùng:”Đứng đó làm gì, đi rửa mặt”
Ngôn Lạc Hi lúng túng kéo váy nói: “Không có nước tẩy trang, để lấy chùi được không?”
Khóe mắt Lệ Dạ Kỳ giật giật, đột nhiên muốn bóp chết cô tại chỗ, anh nói:”Em đi tắm, tôi gọi Điền Linh Vân đem quần áo lên”
Ngôn Lạc Hi vẫn đứng đó không nhúc nhích.
Lệ Dạ Kỳ lạnh lùng nhìn cô:”Muốn tôi giặt mặt em luôn không?”
Hai má Ngôn Lạc Hi nóng rát, cô vén váy xoay người đi vào phòng tắm, vẫn còn chưa hiểu tại sao anh đột nhiên không gây nữa.
Điền Linh Vân nhận được điện thoại của Lệ Dạ Kỳ, mau chóng thu dọn đồ đạc trực tiếp đem vali đi tới, gõ cửa phòng.
Lệ Dạ Kỳ chặn trước cửa lại, cầm vali trong tay, bình tĩnh nói:”Làm phiền rồi”
Điền Linh Vân sợ hết hồn, vội vàng khoát tay, “Lệ nhị thiếu, không cần khách sáo, Nhị Lạc đâu?”
“Cô ấy đang tắm, có gì không?”
Điền Linh Vân vuốt vuốt chóp mũi:”À, hai ngày nay tâm tình Nhị Lạc không tốt, tôi không biết hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà Lệ nhị thiếu nếu không thể làm Nhị Lạc hạnh phúc xin hãy buông tay, đừng đem cô ấy cột bên người như vậy.”
Lệ Dạ Kỳ hơi nhíu mày, không biểu cảm nhìn chằm chằm Điền Linh Vân.
“Nhị Lạc và tôi quen nhau mấy năm, tôi hiểu tính cách cô ấy, trước đây chưa từng lo được lo mất,
luôn chủ động làm hết sức mình. Cho dù kết quả cuối cùng không xứng đáng vẫn luôn bình tĩnh đối mặt thất bại.
“Nhưng kể từ khi anh xuất hiện, Nhị Lạc gần đây trước mặt tôi khóc nhiều hơn số năm tôi biết cô ấy. Tôi không muốn nhìn thấy bạn mình tiếp tục chán nản, vậy nên nếu anh không yêu cô ấy, xin thể hiện sự tôn trọng hãy để cô ấy đi”
“Tôi đã biết.” Lệ Dạ Kỳ ngay trước Điền Linh Vân đóng cửa lại.
Điền Linh Vân còn muốn hỏi anh đã biết là ý gì, nhưng cửa đột nhiên đóng lại, suýt chút đụng lệch cả mũi, cô lập tức nổi giận.
Với tính tình khó ưa như vậy, anh ta không buông tay, Nhị Lạc còn phải nếm mùi đau khổ dài dài.
Trong phòng, Lệ Dạ Kỳ mở vali tìm tẩy trang và quần áo đi đến cửa phòng tắm, giơ tay gõ cửa: “Mở cửa ra lấy đồ”
Ngôn Lạc Hi đi tới cửa, mở ra một khe hở, nhìn thấy Lệ Dạ Kỳ đứng ngoài cửa, cô đưa tay lấy túi đồ rồi khóa cửa lại.
Kỳ thực cô sợ anh sẽ đột nhiên xông vào, nhưng khi anh là một quý ông lịch sự, cô không khỏi có những suy nghĩ lung tung.
Lúc tẩy trang, má cô hơi ửng lên nhìn mình trong gương không khỏi cau mày, khó trách luôn cảm thấy có chút nóng bức khó chịu, hóa ra mặt đã sưng tấy như vậy. Rửa mặt xong không dám bôi gì lên đó nữa.
Lệ Dạ Kỳ bên ngoài trước cửa sổ hút thuốc, từ đây nhìn ra ngoài có thể nhìn thấy toàn bộ thành phố về đêm.
Nghe âm thanh phía sau truyền đến, anh quay người nhìn qua. Mái tóc cô xõa ngang vai khiến cô càng thêm phần quyến rũ.
Anh vốn là người lạnh lùng từ khi gặp cô mới nảy sinh ý định yêu thương một ai đó.
Anh cho rằng vợ chồng như bạn đồng hành cùng nhau không bao giờ chia cách.
Nhưng không nghĩ, hoá ra vợ chồng sống chung không chỉ là đồng hành mà còn cần trao trái tim mình, có lẽ điều khiến cô lo lắng được mất chính là thái độ của anh đối với tình cảm này.
Anh dập tàn thuốc rồi chậm rãi bước về phía cô.
Ngôn Lạc Hi nhìn anh đột nhiên đi về phía mình, trong lòng cô thắt lại, hoảng sợ muốn bỏ chạy, vừa quay người đã bị người đàn ông ôm chặt từ phía sau, đôi mắt cô đột nhiên mở to.
Tuy nhiên, sau khi chờ đợi, vòng ôm trên eo cô càng siết chặt, cô cảm thấy hoảng sợ:”Lệ Dạ Kỳ…”