“Thành chủ Đông Phương! Cứu chúng tôi với!” Có người quỳ trên mặt đất nhìn trời khẩn cầu, hoàn cảnh thê thảm như: vậy đã đánh sụp nội tâm của cô, cô không chạy trốn mà chỉ quỳ ở nơi đó, bởi vì cô không biết còn có thể trốn tới đâu khi xung quanh đều là thi thể.
“Chủ nhà họ Sở!” Cũng có người đang gào tên Sở Trang Nguyên.
Nhưng nhà Đông Phương cùng nhà họ Sở như thể ngăn cách với đời, không hề xuất hiện.
Sự tuyệt vọng quanh quẩn ở trong lòng của mỗi người, thẳng đến khi ánh sáng màu tím kia hiện lên từ chân trời.
Ở phía chân trời, một tia sáng màu tím lóe lên, xua tan một phần bóng tối.
Một số người trong thành phố nhìn thấy ánh sáng màu tím trên bầu trời liền hét lên ông trời mở mắt rồi.
Mọi người của Phủ Thành Chủ và nhà họ Sở đều nhìn thấy †ia sáng màu tím xuất hiện.
“Bọn họ không nhịn nổi nữa rồi!”
Sở Trang Nguyên và Đông Phương Thiên Luyện gần như cùng một lúc hô lên sáu từ này.
Một bóng người mặc áo choàng đen xuất hiện trên bầu trời phía trên thành Đông Phương. Người kia tiến đến như thể đang bước trên vầng sáng màu tím, bầu trời bị mây đen bao phủ, bên ngoài bức tường thành, bóng đen khổng lồ dường như cảm thấy có mối đe dọa, không ngừng nhìn chằm chằm bóng dáng trên bầu trời.
Người trên bầu trời duỗi cánh tay ra, lúc này toàn bộ ánh sáng màu tím trên bầu trời ngưng tụ rồi biến mất, trời đất lại trở lại vẻ tối tăm, nhưng bóng tối chỉ tồn tại trong một giây.
Giây tiếp theo, ánh sáng màu tím chói lọi lại tỏa ra, tạo thành một cái lưỡi chém lớn trên không trung, bóng đen khổng lồ trong phạm vi của máy chém bị đánh tan.
Một luồng hơi thở cuồng bạo lan tràn trong không khí, những con quái vật hoành hành lúc đầu lập tức dừng động tác! Bọn chúng đang run rẩy kịch liệt?
Thời khắc này, cả thế giới dường như đều trở nên yên lặng.
Chỉ nghe một tiếng búng tay giòn tan, lưỡi chém khổng lồ đột nhiên chém xuống, hướng về phía đầu của bóng đen khổng lồ.