Dương Khai lạnh nhạt đứng đó, lẳng lặng chờ đợi.
Một lát sau, trên thân thể cự mãng chợt bục một lỗ, bên trong có vô số Phệ Hồn Ma Trùng trào ra, lại bay về phía Dương Khai, trở vào ống tay áo của hắn.
Dương Khai thế mới đến gần, ngồi xuống xem lớp da cự mãng để lại. Lớp da mỏng như cánh ve, phủ đầy vảy, không biết hình thành từ vật gì, chẳng những vô cùng chắc chắn, ngay cả Phệ Hồn Trùng cũng không làm gì được nó.
Cho nên cắn nuốt xong toàn bộ tinh hoa của cự mãng, Phệ Hồn Trùng liền bay ra.
Nếu có thể mang theo thứ này ra ngoài, có thể sẽ luyện chế được bí bảo phòng ngự thần hồn rất tốt…
Nghĩ thế, Dương Khai gõ lớp da mãng, nhưng làm hắn không ngờ là vừa chạm vào, lớp da mãng liền bục ra, vỡ vụn như gỗ mục lâu năm.
Kết quả này làm hắn rất kinh ngạc.
Thầm nghĩ có thể lúc trước cự mãng có lực phòng ngự kinh người như thế, hẳn là bản thân nó có năng lượng đặc biệt củng cố.
Nếu da mãng vô dụng, Dương Khai cũng không cần nghĩ cách mang nó ra ngoài, hơn nữa hắn cũng không biết làm sao đem đồ trong thế giới này ra ngoài, trừ khi là vật phẩm đặc thù có thể hấp thu vào linh thể thần hồn, ví dụ như bí bảo thần hồn gì đó.
Nhưng còn chưa chắcthế giới này có bí bảo thần hồn hay không, dù sao chỗ này toàn do lực lượng thần hồn đặc thù cấu tạo thành, ngay cả núi, đất, cây cối cũng thế, không có các loại khoáng chất quý hiếm để luyện chế bí bảo.
Hắn quay lại, đến chỗ Tử Ly nằm.
Nhưng khiến hắn vô cùng kinh ngạc, là Tử Ly vốn phải nằm ở đó, đã biến mất không biết từ bao giờ.
Dương Khai thật ngây người một hồi.
Xem ra, Tử Ly thân là yêu thú bậc chín, còn có thể sinh tồn trong khu vực này, không chỉ có may mắn mà thôi.
Nhưng mà… chờ Dương Khai quét thần niệm, liền tập trung được chỗ của Tử Ly.
Trên đỉnh ngọn cây to, Tử Ly im lặng ẩn thân, trong mắt nhỏ lóe lên linh tính, cảnh giác nhìn phía dưới.
Trong khi nó đang tập trung theo dõi, Dương Khai trong tầm nhìn bỗng nhiên biến mất.
Gần như là bản năng, Tử Ly xù dựng hết bộ lông.
– Hừ hừ! Nghĩ rằng trốn đi, ta sẽ không tìm được? Tiếng cười lạnh của Dương Khai truyền từ sau lưng nó, không chờ Tử Ly có phản ứng, hắn giơ tay chụp cổ nó, xách tới trước mặt.
Tử Ly run lẩy bẩy, trong mắt tràn đầy kinh hoàng sợ hãi, rụt rè nhìn Dương Khai.
– Xem ra ngoài tốc độ nhanh, có chút linh trí, ngươi không có năng lực đặc biệt gì cả. Dương Khai xem xét nó, nếu có năng lực khác thì đã thi triển ra rồi, nhưng bị mình xách tới mà nó vẫn không phản ứng, rõ ràng là bó tay chịu chết.
Dương Khai vừa nói, Tử Ly chợt nhớ ra, vội giơ chân mò xuống bụng.
Dương Khai dời mắt nhìn theo, liền thấy cảnh khiến hắn kinh ngạc.
Bởi vì hắn phát hiện, bụng của Tử Ly lại có hình cái túi, trời sinh là thế.
Thật khiến hắn kinh ngạc không thôi.
Lúc này, Tử Ly mò mẫm trong túi đó lấy ra một trái linh quả, nhìn giống nho, có máu tím sáng bóng, tỏa ra mùi hương đặc biệt.
Dương Khai ngửi thử, cảm thấy tinh thần sảng khoái, hấp thu quá nhiều căn nguyên thần hồn mà sinh ra chút khó chịu, cũng có dấu hiệu được hóa giải.
Ánh mắt hắn sáng ngời, nhìn thẳng vào linh quả màu tím đó.
Tử Ly lấy ra linh quả này, dùng hai chân giơ lên đưa thẳng cho Dương Khai, dùng ánh mắt như đang nói “Đại vương xin hãy nhận linh quả, tha cho tiểu nhân một đường sống…”, vô cùng đáng thương nhìn Dương Khai.
Hành động của nó, càng làm Dương Khai cảm thấy thứ này tràn đầy linh tính.
Hiển nhiên nó muốn dùng linh quả này để tranh thủ hảo cảm của mình, làm mình không xuống tay với nó.
Dương Khai chợt cảm thấy thú vị, cười liếc Tử Ly, không làm khó nó nữa, đặt nó trở xuống.
Trở lại ngọn cây, Tử Ly không khỏi thở phào, nhưng vẫn cầm linh quả, đứng bằng hai chân đưa cho Dương Khai.
– Vậy ta không khách khí nhận lấy. Dương Khai ho khẽ, đón lấy linh quả này.
Nói thật, hắn cũng rất tò mò về linh quả này, tuy rằng Cao Tuyết Đình đã nói, ở trên đời này có rất nhiều vật kỳ lạ, những thứ này đều có công hiệu tác dụng thần kỳ. Nhưng mà trước đó, Dương Khai thật không ngờ trong này cũng sinh ra linh quả.
Linh quả này, vừa nhìn là biết có lợi cho thần hồn.
Dù sao không thể mang ra ngoài, Dương Khai tự nhiên cũng cắt đứt ý nghĩ này, cầm linh quả ngắm nghía một hồi, liền trực tiếp ném vào miệng.
Chép miệng mấy cái, Dương Khai nuốt vào bụng, thần sắc liền rung lên.
Bởi vì Dương Khai cảm nhận rõ ràng, linh quả vừa vào bụng liền hóa thành năng lượng thần kỳ, chẳng những tăng mạnh bản thân, còn hóa giải rất nhiều cảm giác khó chịu.
Dương Khai ước chừng, nếu còn thêm 3-4 trái linh quả như thế, hắn hoàn toàn có thể làm mất cảm giác khó chịu.
– Vật này… còn nữa không? Dương Khai nhìn Tử Ly, vừa nói vừa ra hiệu, bắt đầu nói chuyện với yêu thú này.
Không ngờ, Tử Ly chỉ cần nghe là hiểu được ý hắn, giơ móng lên chỉ về chỗ cự mãng chết đi, lại chỉ vào sâu trong Thiên Yêu Sơn, kêu chít chít.
Dương Khai nhíu mày suy nghĩ một hồi, nói:
– Ý ngươi là… cự mãng này trông chừng linh quả, bởi vì ngươi trộm một trái, cho nên đuổi giết đến đây, mà chỗ nó sống còn có linh quả?
Tử Ly nghe xong, liền gật đầu thật mạnh.
– Vậy còn chờ gì nữa, đi trước dẫn đường! Dương Khai vung tay, hưng phấn quát lên.
Thần hồn khó chịu, chẳng những khiến hắn không thể hấp thu căn nguyên thần hồn, còn làm ảnh hưởng đến trạng thái của hắn. Nếu có thể nhanh chóng giải quyết, vậy chắc chắn là chuyện tốt.
Cho nên Dương Khai gấp gáp muốn tìm đến linh quả đó.