“Đợi Đại Sở thống nhất chúng ta sẽ quy ẩn nhé?”, cả hai người thủ thỉ, “như năm xưa ngươi từng nói, tìm một nơi khác ngoài nơi này cày cấy khai khẩn ruộng nương, không cần phải lo lắng phân tranh, mặt trời mọc thì làm việc, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi”.
“Sẽ không lâu nữa đâu”, Diệp Thành mỉm cười đáp.
Đêm về khuya, Hằng Nhạc Tông chìm vào im ắng, đây là chốn tiên cảnh giữa nhân gian, giống như một giấc mộng ảo khiến người ta ước mong.
Trên Ngọc Nữ Phong, chỉ còn lại mình Diệp Thành, hắn vẫn ngồi đó như pho tượng đá bất động, mặc cho từng cơn gió thổi qua, thổi bay mái tóc bạc trắng.
“Tên này không phải định sẽ ngồi đó cả đêm chứ?”, trên Ngọc Nữ Phong, Tạ Vân và Hùng Nhị tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt như thể đang chờ đợi điều gì kinh điển lắm.
“Mẹ kiếp, cảnh mộng đêm xuân như vậy lãng mạn biết bao”, không chỉ bọn họ mà rất nhiều lão bối như Cổ Tam Thông cũng đang canh chừng trước một màn thuỷ mặc, bọn họ đã chửi thầm cả bao nhiêu lần rồi.
Có điều, cảnh tượng mây mưa trong tưởng tượng của bọn họ lại không hề xuất hiện, đợi mãi đến tận đêm khuya cũng không thấy gì khiến cả toán người thâm đen cả mắt.
Không biết từ bao giờ Diệp Thành mới đứng dậy sải bước đi và biến mất khỏi Ngọc Nữ Phong.
A…!
Không lâu sau đó, màn đêm u tịch bị tiếng thét phá vỡ, mỗi một nơi hắn đặt chân tới đều vang lên tiếng thét này, đợi tới khi hắn rời đi thì Hùng Nhị và Tạ Vân cùng nhóm lão bối xem lén kia đều bị đánh tới mức ngẩn người.
Cuối cùng, hắn mới dừng chân ở một đỉnh núi thật sâu ở Hằng Nhạc Tông.
“Xin lỗi, không phải ta cố ý làm phiền ngươi”, trên đỉnh núi có một bóng người đang đứng đó chờ đợi, thấy Diệp Thành xuất hiện thì tỏ vẻ ái ngại, nếu nhìn kĩ thì đây chẳng phải là thánh nữ của Tinh Nguyệt Cung sao?