Mà con Tử Ly này, hiển nhiên là có điều khác biệt.
Bất quá, Dương Khai cũng không có thời gian đi nghĩ nhiều về nó, mà vẫn như cũ sắc mặt ngưng trọng chăm chú nhìn phía trước.
Bởi vì phía sau Tử Ly, là một tên siêu hung tợn…
“Rầm rầm xoạt xoạt…” Lại là một trận cây cối lay động ngã xuống đất tạo tiếng vang cực lớn, ngay sau đó, một cái đầu bẹp giống như cái khạp lớn bỗng nhiên từ phía trước thò ra, trên đầu gắn đầy vảy, đạo đạo văn lộ đỏ thắm, có vẻ vô cùng dữ tợn; trong hai con mắt to lớn, con ngươi xanh biếc thẳng đứng, khiến người ta không rét mà run; trong cái miệng khổng lồ há to, một cái lưỡi đỏ phun ra nuốt vào không chừng, phát ra tiếng vang “tê tê tê”.
Rõ ràng là một con yêu thú cự mãng!
Cũng không biết nguyên nhân vì sao, nó đuổi theo phía sau Tử Ly, một đường đuổi tới trước mặt Dương Khai.
Mà vừa hiện thân, hai con ngươi thẳng đứng của con cự mãng này như ghim lại trên người Dương Khai, ngay sau đó, từ từ lộ ra thân mình một người ôm không hết, đầu ngẩng thật cao giữa không trung, trong miệng lưỡi rắn như cũ phun ra nuốt vào, nhìn chằm chằm vào Dương Khai không có hảo ý chút nào.
– Giá họa cho người, chơi lưu manh nha… Dương Khai nghiêng đầu lại, liếc nhìn Tử Ly trốn phía sau một gốc cây, thò ra cái đầu nhỏ nhắn.
Tử Ly thấy hắn nhìn lại hướng mình, nó không khỏi rụt cổ một cái, bất quá rất nhanh lại lén lút nhìn sang, dường như là muốn nhìn xem Dương Khai có thể đuổi cự mãng này đi hay không?
– Chờ ta xử lý nó rồi tới thu thập ngươi! Dương Khai cười lạnh một tiếng, lần nữa quay đầu đối mặt với con cự mãng kia.
Con mồi đến trước mắt, hắn không có đạo lý nào bỏ qua, cho nên hắn chuẩn bị ra tay.
Dường như cũng ý thức được Dương Khai không dễ chọc, sau khi con cự mãng hiện thân nó lại không có trước tiên ào tới tấn công, mà chỉ từ trên cao nhìn xuống Dương Khai, trong mắt lấp lóe ra hào quang cực kỳ nguy hiểm.
Dương Khai dùng thần niệm quét qua cự mãng, sắc mặt trở nên càng thêm ngưng trọng.
Bởi vì hắn phát hiện con cự mãng này đúng là con yêu thú mạnh nhất mình gặp được, cường độ thần hồn của nó quả thực có thể liều mạng với mình. Nói cách khác, con vật này đã đạt tới trình độ Đạo Nguyên Cảnh đỉnh phong, nếu cho nó thêm một chút thời gian, khẳng định nó có thể tấn thăng đến Đế Tôn Cảnh!
Trong thế giới này, thần hồn cường đại mới là đường tắt duy nhất, bởi vì không có thân thể, cho nên chỉ cần lực lượng thần hồn đạt tới yêu cầu là có thể thoải mái tấn thăng cấp tiếp theo.
Con cự mãng trước mắt này không thể nghi ngờ chính là một chân bước vào ngưỡng cửa Đế Tôn Cảnh.
Giằng co một lát, cự mãng mất đi kiên nhẫn, bản năng giết chóc điều khiển hành động của nó.
Chỉ thấy, trong hai tròng mắt của nó tia sáng màu xanh biếc nhoáng lên một cái, một lực lượng vô hình liền đánh ập tới hướng Dương Khai.
Chỉ một thoáng, bên ngoài thân Dương Khai tuôn ra ánh sáng màu tím, Tử Dương Huyền Quang Tráo đã hiện ra.
Mặt ngoài quầng sáng trong suốt kia trong nháy mắt liền xuất hiện một tầng gợn sóng lan tràn ra, nhưng lại bị một lực lượng vô hình đánh móp vào bên trong rất nhiều.
Đánh sâu vào thần hồn!
Đây là bí thuật thần hồn mà mỗi một con yêu thú, cùng với mỗi một sinh linh ở trong này đều nắm giữ, chính là một loại thủ đoạn dùng lực lượng thần hồn của bản thân làm cơ sở, khởi động, đánh sâu vào thần hồn địch nhân.
Đơn thuần, trực tiếp, nhưng uy lực rất cường đại.
Nhất là dưới tình huống thực lực chênh lệch cách xa, một kích này thường thường có thể trực tiếp quyết định thắng bại.
Dương Khai một đường đi tới đã gặp trên trăm con yêu thú, cơ hồ là mỗi một lần hắn đều phải bị con mồi dùng một chiêu này đối phó, cho nên ứng phó sớm đã đạt đến trình độ thuận buồm xuôi gió.
Tử Dương Huyền Quang Tráo tốt xấu gì cũng là bí bảo thần hồn cấp Đạo Nguyên, ngay cả Dương Khai không có luyện hóa hoàn toàn, không thể phát huy ra toàn bộ uy năng của nó, cũng có thể tạo được tác dụng phòng hộ không tầm thường.
Chưa bao giờ một con yêu thú nào đột phá được phòng ngự của bí bảo này.
Nhưng…
Thần hồn của con cự mãng này vừa đánh ập vào một cái, lại làm cho tia sáng trên Tử Dương Huyền Quang Tráo chập chờn liên tục, suýt nữa vỡ nát, mà bản thân Dương Khai lại lảo đảo lui về phía sau vài bước, sắc mặt hơi ảm đạm.
Không hổ là yêu thú bậc mười một đỉnh phong, vừa ra tay liền không tầm thường.
Hơn nữa, đồng thời với phóng ra thần hồn đánh ập tới, nó còn vung thân mình, cái đuôi kia giống như roi thép quét ngang về phía Dương Khai, cuốn lên một cơn gió mạnh.
Bên đường cây cối cản trở, vừa chạm vào tức gãy đoạn, có thể thấy được lực đạo của nó lớn biết dường nào.
Dương Khai thấy thế, sắc mặt ngưng trọng, tất nhiên là không dám đón đỡ.
Thân hình lắc một cái liền biến mất tại chỗ.
“Răng rắc…”
Kèm theo tiếng nổ lớn, vô số cây cối gãy lìa, nhưng một kích của con cự mãng này lại không có mang tới bất kỳ tác dụng gì, chẳng những thế, trong tầm mắt nó còn mất tiêu bóng dáng Dương Khai.
Theo bản năng chiến đấu khiến nó có chút bất an, lưỡi rắn trong miệng phun ra nuốt vào tần suất rõ ràng tăng nhanh, cũng không biết có phải vì có điều phát giác hay không, nó bỗng nhiên lại ngẩng đầu, nhìn chăm chú giữa không trung.
Tầm mắt có thể chạm tới, Dương Khai đã hạ xuống trên đỉnh đầu nó, cực kỳ tức giận, cáu kỉnh quát:
– Nghiệt súc, cũng ăn một chiêu của ta!
Dứt lời, hắn đồng dạng thi triển ra một chiêu thần hồn đánh tới, ngưng tụ lực lượng thần thức biến thành lưỡi đao vô hình, chém tới hướng hai tròng mắt của cự mãng.
“Keng keng…” truyền ra hai tiếng vang, giống như tiếng sắt thép va vào nhau, trên mí mắt con cự mãng lại lóe lên một mảng đốm lửa.
Trước khi công kích của Dương Khai chạm trúng, nó kịp thời khép mí mắt lại, làm cho một kích này của Dương Khai vô công mà về.
Bất quá ngay sau đó, liền truyền tới một tràng tiếng vang “vù vù”.
Ngay khoảnh khắc con cự mãng khép mí mắt, Dương Khai đã thả ra Phệ Hồn Ma Trùng.
Mây đen hiện ra, cuốn lên ma khí ngập trời.
Ma trùng bắt đầu khởi động, mang theo uy lực kinh người.
Ngay lúc Phệ Hồn Ma Trùng xuất hiện biến thành đám mây trùng, trong hai tròng mắt cự mãng nhưng lại lập tức xuất hiện vẻ kinh hoảng một cách rất nhân cách hoá, bộ dáng như rất kiêng kỵ ma trùng.
Mà phía sau Dương Khai, Tử Ly trốn ở phía sau gốc cây lặng lẽ quan sát chiến cuộc, thời khắc này cũng run lẩy bẩy, mí mắt vừa lật, lại ngã xuống đất ngất đi.
Nhìn bộ dáng này, dường như Phệ Hồn Ma Trùng mang đến uy hiếp cực lớn cho hai con yêu thú kia…