Một bậc thầy giám định không có thực lực sánh bằng nhà họ Sở, nhưng về lực ảnh hưởng thì là một con quái vật lớn không kém nhà họ Sở chút nào?
Trong phòng khách nhà họ Sở, sắc mặt mọi người rất khó coi, bây giờ tin đồn bên ngoài vô cùng bất lợi với nhà họ Sở.
Có thể tưởng tượng rằng sau chuyện yêu thú vây thành lần này, nhà họ Sở chiêu mộ binh sĩ đều rất khó khăn.
“Trưởng họ ơi, nay bên ngoài đều đồn Trương Ức Thùy và nhà họ Sở chúng ta như nước với lửa. Ai muốn kết giao với nhà họ Sở thì đừng mong bước vào Giám Bảo Các một bước”
“Không biết ai đã tung tin tức này ra ngoài, dù sao hiện giờ đã lan truyền khắp nơi. Tôi nghỉ ngờ có ai đó trong thành Đông Phương đang gây khó dễ”
“Chắc người nhà Đông Phương đã làm chuyện này! Bọn họ ước gì nhà họ Sở chúng ta bị cô lập đấy!”
“Thầy ơi” Vương Đan Thiên mở miệng: “Nếu không thì con thử đi nói chuyện với người anh em Trương Ức Thùy? Trong này chắc có hiểu lầm gì đấy!”
“Không cần” Sở Trang Nguyên lắc đầu: “Mọi chuyện cứ như vậy đi, từ nay về sau, bất cứ ai trong nhà họ Sở cũng không được đi gây phiền phức cho Trương Ức Thùy, nếu như thây mà biết sẽ xử theo gia pháp!”
Sở Trang Nguyên nói xong, ông ta liền đứng dậy rời khỏi cuộc họp ở phòng khách dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người.
Sở Đồng Ngọc đứng phía dưới chỗ của Sở Trang Nguyên, Sở Đồng Ngọc nhếch môi nhìn theo bóng lưng của bố, dường như có quyết định gì đó, anh ta cũng đi khỏi phòng họp.
Nửa đêm, binh lính tuần tra đi qua đi lại trong thành Đông Phương, nếu như ai đó có hành động bất thường, binh lính không cần xét hỏi mà trực tiếp bắt người cầm đầu. Đây là giai đoạn đặc thù, để ngăn ngừa có người mạo hiểm liên kết với Yêu Vương Tại ngã ba giữa trong và ngoài thành, Sở Đồng Ngọc mặc chiếc váy dài màu trắng, cô ta cố tình ăn mặc trang điểm, dáng vẻ ngọt ngào thu hút ánh nhìn của khá nhiều người.
“Sư muội”
Một giọng nói vang lên từ sau lưng Sở Đồng Ngọc khiến cô ta hoảng sợ Sở Đồng Ngọc giật mình quay đầu lại liền nhìn thấy Thời Minh Huy đứng phía sau.