Tử Sinh trên tay nâng một li rượu Brandy không hỏi không rằng mà đã tự nhiên ngồi một bên Mặc Âu.
Nam phục vụ khẽ nhíu mày. Anh biết người đàn ông này, giám đốc trẻ tuổi mới tự mình thành lập một công ty khá có tiếng trong giới làm ăn.
Từ miệng anh ta anh lại biết được tên của cô gái trước mặt. Mặc Âu à, dường như anh đã từng nghe phong phanh cái tên này ở đâu đó rồi.
“Đi chơi với Tử Hạ nhà anh đấy, cô ấy không đi cùng anh à?”
Mặc Âu đáp qua loa lấy lệ. Lúc đầu nhìn Tử Sinh cô cũng không hẳn là mất thiện cảm lắm. Nhưng từ cái hôm cô biết nhà họ Tử muốn bước chân vào nhà họ Mặc cô mà muốn đá bay Hàn Thiên Nhược ra thì cô hết ưa người này luôn rồi.
“Không có, em ấy không đi cùng anh. Anh hôm nay có hẹn với mấy người bạn nên mới tới đây.”
Tử Sinh chống tay nhìn cô nói. Cô tối nay có lối trang điểm phách lối khiến anh như bị yểm ma thuật hút vào đó, nhìn mãi mà chẳng biết chán.
Cô không mấy để ý đến ánh mắt nóng bỏng của Tử Sinh. Thời điểm đưa li mocktail nhấp nhẹ lên môi, khóe miệng bên phải khẽ cong lên một nụ cười ảm đạm.
Một người đàn ông một khi đã thể hiện rõ đến mức độ này làm sao cô có thể không nhận ra được.
Một người đàn ông một khi đã thể hiện rõ đến mức độ này làm sao cô có thể không nhận ra được.
“Xin lỗi, tôi đi vệ sinh một chút.”
Tối nay cô không đem theo túi xách mà chỉ bỏ vào túi quần một chiếc điện thoại đơn giản, cô không ngoảnh mặt rời khỏi hội quán bar.
Tử Sinh hướng theo bóng lưng xinh đẹp của Mặc Âu, quay người lại nói chuyện với người đàn ông pha chế: “Phiền anh cho tôi một ly Brandy.”
Người đàn ông phục vụ gật đầu quay người lấy nguyên liệu, Tử Sinh không nhanh không chậm lấy trong túi áo ra một lọ thuốc nhỏ chứa chất bột màu trắng đục.
Anh đổ tất cả vào ly mocktail đang nằm ngay ngắn trên bàn của Mặc Âu. Lắc nhẹ ly, công tác chuẩn bị coi như đã hoàn thành một nửa. Bây giờ chỉ còn việc đợi người đẹp mắc bẫy nữa thôi.
“Ly Brandy của anh.”
“Cảm ơn.”
Tử Sinh đung đưa ly rượu, tâm trạng dường như có chút vui vẻ mà khóe miệng giương lên một nụ cười không rõ cảm xúc. Anh nhấp nhẹ chất rượu lỏng ướp lạnh cay nồng.
………………….
“Tử Hạ, cậu gặp chuyện gì à? Sao tớ còn chưa thấy mặt mũi cậu đâu cả.”
Mặc Âu đứng trước sảnh lớn nhìn ra ngoài cửa kính cảnh thành phố tấp nập về đêm gọi điện thoại cho Tử Hạ.