——
Mộ Nhất Phàm dùng dị năng hệ ánh sáng đưa binh lính đi ra khỏi doanh địa của Mộ thị xong, lập tức xuất hiện ở ngoài cổng thành B, hai người làm thủ tục xuất nhập, sau đó lập tức rời thành B.
Chỉ mất hai phút, họ đã đi tới chỗ nhóm Cao Phi xuống xe.
Cậu lính bị Mộ Nhất Phàm bế theo còn chưa kịp hoàn hồn lại, tốc độ nhanh khiến cậu cảm thấy hết sức kích thích, nhưng mặt bị gió thổi đau tới nóng bừng lên, dường như bị mấy ngàn con dao tạt vào mặt, hơn nữa, mặt sắp bị thổi đến biến dạng.
Mộ Nhất Phàm quan sát cảnh vật xung quanh, hai bên đường đều là rừng rậm, hết sức yên ắng: “Nhóm Cao Phi xuống xe ở đây sao?”
Cậu lính xoa xoa mặt, đảo mắt nhìn bốn phía xung quanh, chú ý tới hai chiếc cây hết sức to lớn, kích động gật đầu: “Đúng, đúng, chính là ở đây, tôi chắc chắn bọn họ xuống xe ở đây, sau đó đi về phía cánh rừng bên phải.”
Mộ Nhất Phàm sử dụng dị năng hệ tinh thần quét vào bên trong, cảm thấy bên trong rừng hết sức nguy hiểm, nhìn cậu lính bên cạnh nói: “Giờ tôi đưa cậu về trước, sau đó đi tìm bọn họ.”
Cậu lính cũng sợ mình sẽ làm liên lụy tới Mộ Nhất Phàm, bèn gật đầu.
Ngay sau đó, chỉ trong nháy mắt, họ đã quay về cổng thành.
Cậu lính ngạc nhiên nhìn cổng thành B, ở đó có đoàn xe đang ra ra vào vào, giống như đang nằm mơ, tốc độ nhanh tới kinh hồn.
Sau khi Mộ Nhất Phàm đưa cậu lính về, lại quay trở về nơi ban nãy, anh đi về phía bìa rừng bên tay phải, sau đó dùng dị năng hệ tinh thần dò xét tình huống xung quanh.
Giờ dị năng tinh thần của anh chỉ có thể dò xét trong vòng ba mươi dặm, bởi trong vòng ba mươi dặm không tìm được người, cho nên lại dùng dị năng hệ ánh sáng, tránh những nơi nguy hiểm mà đi tới nơi cách đó ba mươi dặm, sau đó lại tiếp tục sử dụng dị năng hệ tinh thần.
Anh đi tới một nơi cách đó hơn trăm dặm, cuối cùng cũng nghe được sóng dao động của con người.
Mộ Nhất Phàm lập tức sử dụng dị năng hệ ánh sáng, đi tới nơi phát ra sóng dao động, liền trông thấy một người mặc áo ba lỗ đen và quần bộ đội, người nọ đang cúi người dùng gậy đào bùn đất, miệng liên tục lẩm bẩm: “Mọi người yên nghỉ.”
Anh lập tức chạy tới, thấy Cao Phi đang đào đất, kích động cất tiếng gọi: “Cao Phi.”
Thật may quá!
Cao Phi không làm sao!
Trước đó anh còn lo họ đã bỏ mạng trong rừng rậm.
Cao Phi nghe thấy tiếng Mộ Nhất Phàm liền ngẩng đầu lên, thấy anh ở đó, lập tức ném cây gậy trong tay, tiến lên ôm chầm lấy Mộ Nhất Phàm, kích động nói: “Nhất Phàm, Nhất Phàm, sao anh lại ở đây? Anh đi tìm bọn em đúng không?”
“Đương nhiên là đi tìm mấy cậu rồi, chứ không cậu nghĩ anh tới đây để ngắm cảnh chắc? Thế nhóm Trần Hạo, Chu Toàn đâu rồi?”
Cao Phi chỉ tay về bốn mô đất phía sau lưng: “Họ ở đó.”
Mộ Nhất Phàm nhìn mô đất, cả kinh: “Bọn họ.. bọn họ.. đã chết rồi sao?”
Anh buông Cao Phi ra, chạy tới, không thể tin nhìn bốn mô đất: “Tôi vẫn tới chậm một bước sao?”
Trước khi tới anh còn nghĩ dù không cứu được nhóm Đặng Hiểu Nghị, nhưng ít nhất cũng có thể cứu được nhóm Chu Toàn và Trần Hạo, thật không ngờ, anh vẫn đến chậm một bước.
Mộ Nhất Phàm lập tức nắm lấy cánh tay Cao Phi ở phía sau, “Nói cho tôi biết, rốt cuộc mấy cậu đã gặp chuyện gì đi?”
Sắc mặt Cao Phi trầm xuống: “Bọn em bị một nhóm động thực vật biến dị lớn tập kích, đây là chuyện em chưa từng nghe qua, cũng chưa từng xảy ra, cho nên em nghĩ có người muốn hại bọn em, bởi vì lúc quay về thành B, em phát hiện có một tên lính bôi phẩm màu ở mui xe, lúc đó em không để ý, chỉ nghĩ tên kia rảnh đời nên nghịch một chút, giờ ngẫm lại, rất có thể phẩm màu kia là thứ dẫn nhóm động thực vật biến dị tới.”
Sắc mặt Mộ Nhất Phàm lạnh đi, anh biết đây là do Mộ Nhất Hàng muốn hại nhóm Cao Phi: “Trước khi tới anh đã nghe qua chuyện các cậu bị tập kích, cho nên anh không hỏi mấy cái này, anh muốn hỏi Trần Hạo, Chu Toàn chết thế nào?”
“Trần Hạo? Chu Toàn?” Cao Phi khó hiểu nhìn Mộ Nhất Phàm: “Bọn họ đã chết đâu.”
“Chưa chết?” Mộ Nhất Phàm lại ngẩn ra một lần nữa: “Nếu không chết, vậy họ ở đâu?”
Cao Phi lại chỉ chỉ về phía mấy mô đất: “Bọn họ ở đó.”
“Mịa nó, không chết thì cậu chôn họ ở đó làm cái quần gì? Với cả, ban nãy cậu còn nói cái gì mà yên với chả nghỉ, chẳng lẽ không phải là đã chết?”
Mộ Nhất Phàm vừa tức chết đi được, vừa đau lòng đến độ muốn khóc.
Bởi nếu không vì anh, Mộ Nhất Hàng đã không hại bọn họ.
“Chết là hai người lính khác, Chu Toàn và Trần Hạo chỉ ngất đi thôi.”
Mộ Nhất Phàm: “………..”
Thế quái nào..
Anh rất có xung động muốn chôn chết Cao Phi!!
“Sao Chu Toàn với Trần Hạo lại bị ngất?”
“Em cũng không biết, lúc đó bọn em đi tìm Đặng Hiểu Nghị và Khổng Tử Húc, gặp phải động vật biến dị, ba bọn em chia nhau ra, đến khi em tìm được họ thì đã là chuyện mấy giờ sau, hơn nữa, họ đã ngất xỉu xuống đất, em bèn khiêng họ tới đây, đưa họ tới chỗ chôn hai binh lính chết đi khác.”
Nói tới đây, Cao Phi ngượng ngùng gãi đầu: “Vốn là em định đợi mấy cậu ấy tỉnh lại rồi đi tìm nhóm Đặng Hiểu Nghị, cơ mà đợi mấy tiếng rồi vẫn chưa thấy tỉnh lại, không thể làm gì hơn là chôn họ xuống, giấu tạm đi, tự mình đi tìm nhóm Đặng Hiểu Nghị, thật không ngờ anh lại tới.”
Mộ Nhất Phàm nhũn người ngồi xuống đất, anh bị Cao Phi hù suýt chết, nhưng nghĩ về hai người khác bị tách đội ra cũng cảm thấy sốt ruột, lập tức đứng dậy quơ một nắm đất rắc về phía mộ: “Mọi người yên nghỉ nhé.”
Hai người này xem như bị liên lụy.
“Cái kia, Nhất Phàm, anh rắc nhầm mộ rồi.” Cao Phi dè dặt nói.
“……..” Mộ Nhất Phàm tức giận quay đầu lườm Cao Phi: “Cậu còn không mau đào nhóm Trần Hạo lên.”
“Nhưng mà em còn muốn đi tìm tụi Đặng Hiểu Nghị.”
Mộ Nhất Phàm liếc mắt: “Cậu đào họ lên, chúng ta mỗi người cõng một đi tìm nhóm Đặng Hiểu Nghị, cứ để họ ở đây, bị động vật biến dị ăn tươi mất.”
Cao Phi ngẫm thấy cũng đúng, lập tức đào người ra khỏi đất.
Mộ Nhất Phàm cõng Chu Toàn lên lưng: “Cậu biết đám Đặng Hiểu Nghị bị kéo đi về phía nào không?”
Cao Phi gật đầu, chỉ về phía trước: “Biết, ở cách đó năm dặm có dấu vết bị kéo đi, chắc Hiểu Nghị bị kéo về phía bên đó.”
“Hy vọng họ còn sống.”
“Nhất định họ còn sống.” Cao Phi lớn tiếng phản bác: “Dù có bị ăn, em cũng tin họ có năng lực trở thành người biến dị.”
Nghe cậu ta nói vậy, Mộ Nhất Phàm mới nhớ ra trong tiểu thuyết không phải đám Đặng Hiểu Nghị bị biến thành người biến dị hay sao?
Anh cười nói: “Đúng, nhất định họ có thể chống chọi được.”
Mộ Nhất Phàm đi về phía Cao Phi chỉ: “Đi, chúng ta đi tìm họ.”