Hạ Liên Phòng gật gật đầu, đứng lên nói: “Vậy chúng ta liền trở về đi.”
Thanh Nô vừa thấy được Hạ Liên Phòng liền bùm một tiếng quỳ xuống, nàng áy náy không thôi cầu xin Hạ Liên Phòng giáng tội: “Nếu không phải nô tỳ đem sự tình nói cho Thanh Hoan tiểu thư, nàng cũng sẽ không, cũng sẽ không…” Nàng vốn không muốn nói, nhưng tín vật Hạ Liên Phòng đưa cho lại bị Đường Thanh Hoan nhìn thấy, rơi vào đường cùng, nàng đành phải kể hết ra, nhớ đến Thanh Hoan tiểu thư cùng vương phi tình như tỷ muội, bằng không dù đánh chết nàng thì nàng cũng sẽ không nói thật. Lúc ấy Thanh Hoan tiểu thư cái gì cũng chưa nói, chỉ gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, Thanh Nô còn tưởng rằng nàng biết rồi sẽ cứ thế cho qua, đâu nghĩ tới đối phương lại cho thuốc mê vào trong đồ ăn, sau đó cầm tín vật, thay thế nàng rời đi chứ? “Lần này núi cao thủy xa, nô tỳ vốn đã ôm một lòng muốn chết, nhưng Thanh Hoan tiểu thư lại đi thay nô tỳ…” Nàng nói xong lại nghẹn ngào, một chữ cũng nói không nên lời.
Hạ Liên Phòng nhìn nàng rơi lệ, nói: “Ngươi không cần khóc, đứng lên mà nói đi.”
Thanh Nô đâu chịu đứng dậy, Diêu Quang chỉ phải cường ngạnh đem nàng từ mặt đất kéo lên, thấp giọng nói: “Vương phi bảo ngươi đứng lên, ngươi cứ đứng là được, có chuyện gì, vương phi chắc chắn sẽ làm chủ cho ngươi.”
Hạ Liên Phòng bưng chén trà, nhưng cũng không uống, Cầm Thi nhìn ra tâm tình nàng không tốt, liền tiến lên hỏi: “Vương phi la đang lo lắng cho Thanh Hoan tiểu thư sao?”
Hạ Liên Phòng lắc đầu: “Nàng là một cô nương thông minh, muốn làm cái gì, trong lòng nàng nhất định sẽ có tính toán.”
“Nhưng mà…” Thanh Nô còn muốn nói cái gì nữa, Hạ Liên Phòng lại tiếp tục nói: “Nàng không muốn ngươi đi mạo hiểm, lại muốn hoàn trả ân tình cho ta nên làm ra lựa chọn như vậy, cũng không có gì kỳ quái. Ta chỉ lo lắng… lần này nàng đi, còn có một bộ phận nguyên nhân là vì Kinh Thiếu Du.”
Kinh Thiếu Du, người làm Đường Thanh Hoan tâm tâm niệm niệm thích, nhưng lại luôn thương tổn nàng.
Đường Thanh Hoan ngốc khiến Hạ Liên Phòng đau lòng. Biết rõ đối phương đối với mình, không bằng bản thân mình đối với hắn lại vẫn liều lĩnh trả giá. “Trong thư, nàng nhờ ngươi thay nàng chăm sóc di nương, đồng thời, để ta thay nàng tạ lỗi với ngươi.”
Thanh Nô ngây ngốc đứng tại chỗ, sau một lúc lâu đột nhiên rào rào rơi lệ. “Kinh Thiếu Du kia có gì tốt nha… Đáng được nàng cố chấp như vậy…” Giống như là tiểu thư nhà nàng, cho đến chết cũng chưa từng hối hận, trong lòng đều vẫn nhớ kỹ tên Liên Sinh không đáng kia. Kinh Thiếu Du này so với Liên Sinh còn không bằng, đâu có tư cách có thể Đường Thanh Hoan phải trả giá cho hắn chứ? Liên Sinh tuy rằng chưa bao giờ đáp lại tiểu thư, nhưng ít nhất hắn cũng an tĩnh sống bên người tiểu thư 20 năm, nhưng Kinh Thiếu Du thì sao? Kinh Thiếu Du đã cho Đường Thanh Hoan cái gì?
Vừa thấy Thanh Nô rơi lệ, Hạ Liên Phòng liền biết nàng lại nhớ tới Yến Vân Kỳ, lập tức nhẹ giọng nói: “Chỉ cần bản thân các nàng không hối hận, vậy là được.”
Thanh Nô lại vẫn đứng ở đàng kia, nước mắt không nhịn được rơi xuống. Từ lúc tiểu thư chết, kỳ thật nàng cũng không sống được như ý, trung phó tuẫn chủ, nàng không nguyện ý lưu lại Yến phủ không có tiểu thư kia, cũng không nguyện ý nhìn thấy đại thiếu gia không có lương tâm, càng không muốn để ý tới Liên Sinh nhìn như ngây thơ ôn nhu, kì thực vô cùng lãnh khốc bạc tình. Cho nên nàng mặt dày chạy tới phủ Bình Nguyên công chúa, cầu xin Hạ Liên Phòng thu lưu, nàng cũng từng vì Hạ Liên Phòng làm một vài chuyện, nhưng trong lòng nàng lại biết, Hạ Liên Phòng vĩnh viễn vô pháp thay thế địa vị của tiểu thư ở trong lòng mình, giống như nàng vĩnh viễn đều không quan trọng bằng tứ tỳ với Hạ Liên Phòng.
Nhưng mà, trong lòng Thanh Nô lại vẫn cảm tạ Hạ Liên Phòng. Cảm tạ nàng không bắt buộc, cảm tạ nàng thu lưu khi mình cùng đường. Lần này đến biên cương, đường xá xa xôi không nói, còn có nguy cơ trùng trùng, Thanh Nô sớm đã chuẩn bị cho cái chết. Nàng từng đồng ý với tiểu thư sẽ là sẽ sống thật tốt, nhưng nếu chết ở trong tay người khác thì cũng không tính bản thân mình đã hủy hoại lời thề. Nhưng Thanh Hoan tiểu thư lại thay thế mình lên đường… chân Thanh Nô mềm nhũn, liền quỳ gối xuống đất, nước mắt không nhịn được rơi xuống.
Hạ Liên Phòng thản nhiên nhìn nàng, nói: “Ngươi chăm sóc di nương Thanh Hoan cho tốt chính là báo đáp nàng.”
Thanh Nô khịt khịt mũi, dùng sức gật đầu: “Nô tỳ nhất định sẽ!”
Hạ Liên Phòng mỉm cười, nụ cười kia lướt qua giây lát. Nói không lo lắng, đó là giả, nhưng nếu như nàng cũng biểu lộ ra lo lắng, vậy thì những người khác chẳng phải sẽ càng thêm bối rối hay sao? Cũng may Đường Thanh Hoan là đi theo đoàn khâm sai, như vậy thì an toàn coi như là được bảo đảm, vốn phái Thanh Nô đi Hạ Liên Phòng đã chuẩn bị huyền y vệ đi theo bảo hộ, nay xem ra, cũng không cần dùng nữa. Chỉ là… Nàng không lo lắng Đường Thanh Hoan, lại muốn lo lắng Kinh Thiếu Du một chút.
Ngày đêm ở chung với Kinh Thiếu Du, Đường Thanh Hoan có thể mãi bảo trì sơ tâm, bất vi sở động sao? Theo Hạ Liên Phòng thấy, chỉ cần Kinh Thiếu Du lộ ra một chút thiện ý với Đường Thanh Hoan, nàng sẽ tựa như thiêu thân lao đầu vào lửa, cái gì cũng không quản không để ý, chỉ muốn lao vào trong ngực đối phương.
Kinh Thiếu Du làm người tựa hồ khuyết thiếu một loại gọi là cảm tình, hắn đối với ai cũng lãnh đạm xa cách, trước nay không thân cận với ai, Hạ Liên Phòng nhịn không được đi suy nghĩ, ở trong lòng hắn, Đường Thanh Hoan đến cùng chiếm một cái vị trí như thế nào chứ? Lần này hành trình đến biên cương, quỷ dị khó lường, cũng không biết cuối cùng sẽ là cái kết quả gì.
Vô luận thế nào, nàng chỉ chờ đợi Đường Thanh Hoan có thể bình an trở về. Chuyện kia đả kích Đường Thanh Hoan lớn bao nhiêu không cần nói cũng biết, Hạ Liên Phòng thật sự không có cách nào không hướng nghĩ theo chiều hướng xấu.
Ngay khi Đường Thanh Hoan rời kinh, đi cùng đoàn khâm sai được năm ngày, biên cương lại truyền đến tin dữ: Thập Lục hoàng tử chết!
Nhất thời, Hoàng Thượng bị đả kích lớn, Thái Hậu hộc máu hôn mê bất tỉnh, còn Hạ Mạt Hồi… Hạ Mạt Hồi là người bình tĩnh nhất. Nàng tĩnh táo hoàn toàn không giống như là người có hôn ước với Thập Lục hoàng tử, nàng biểu hiện đâu vào đấy, không nhanh không chậm, Hạ Liên Phòng bận rộn chăm sóc Thái Hậu, gánh nặng trên vai Hạ Mạt Hồi cũng nặng hơn rất nhiều, nhưng nàng tựa hồ không cảm giác được chút nào, vẫn vô cùng tỉnh táo. Có đôi khi, dù là Hạ Liên Phòng nhìn cũng cảm thấy nàng có chút tĩnh táo hơi quá.
Sau khi Thái Hậu tỉnh lại, tựa hồ nháy mắt già cỗi đi mấy chục tuổi, tóc bà vốn đen nay hiện thêm không ít hoa râm, tuy rằng Thập Lục không có bản lãnh gì, lại hay gây chuyện thị phi, nhưng vẫn là chất tử tri kỷ nhất của bà, cũng là đứa bà thương yêu nhất, vốn mất đi Xương Bình công chúa đã làm cho Thái Hậu tâm lực lao lực quá độ, nay lại là người đầu bạc tiễn người đầu xanh, Thái Hậu làm sao có thể không cảm thấy như ruột gan đứt từng khúc chứ?
Nhưng biên cương chỉ truyền đến tin tức, di thể của Thập Lục hoàng tử vẫn chưa được chuyển về, cho nên, cho dù Yến Lương thành đã truyền tin khắp nơi nhưng Hạ Mạt Hồi vẫn không tin!
Nàng tuyệt đối, tuyệt đối, tuyệt đối không tin!
Không ai rõ hơn nàng cái tên Thập Lục kia có bao nhiêu lợi hại, năng lực của hắn đều che dấu dưới mặt nạ bất cần đời, nếu hắn lựa chọn lên chiến trường, thì nhất định sẽ giống như hắn nói, quang minh chánh đại trở về cưới nàng, khiến tất cả nữ nhân trên đời này đều hâm mộ nàng gả được cho phu quân tốt, cho nên, hắn quyết sẽ không một câu cũng không nói liền rời đi nàng!
Nhưng rất nhanh, ảo tưởng của nàng đều bị phá vỡ.
Bởi vì Thanh vương từ biên cương gửi về thư, trong thư lại thật sự nhắc tới Thập Lục hoàng tử đã chết, mà giờ hắn đang giao chiến với Đại Nguyên, vô pháp đem di thể của Thập Lục hoàng tử về, chỉ có thể chôn hắn tại đó, gửi áo giáp của hắn lại!
Bộ áo giáp màu bạc kia, toàn thân đẫm máu, đã nhìn không ra màu sắc vốn có.
Hạ Mạt Hồi quỳ trên mặt đất, run rẩy thò tay nâng nó lên, ôm vào trong lòng.
Sau đó, gào khóc.
Trong tiếng khóc lộ ra chua xót cùng bi thương tuyệt vọng, nghe xong làm người ta thấy mũi cũng nhức nhối.
“Lừa đảo, lừa đảo, lừa đảo!” Nàng vừa ôm áo giáp vừa mắng, “Kỳ Phỉ trác ngươi là đồ lừa đảo! Lừa đảo!”
Đã nói trở về cưới nàng đâu?
Đã nói quang vinh hồi kinh đâu?
Đã nói ở cùng một chỗ đâu?
Đã nói muốn cho nữ tử khắp thiên hạ đều hâm mộ nàng có thể làm Thập Lục hoàng tử phi đâu?
Đều là lừa nàng, thế nhưng tất cả đều là lừa nàng!
“Ai cho phép ngươi chết chết ? Ai cho phép ngươi chết?!” Hạ Mạt Hồi hung hăng cắn áo giáp băng lãnh cứng rắn, đột nhiên, nàng như là nhận thấy được cái gì, tay run run thò vào chỗ ngực áo giáp, từ trong lấy ra một cái hà bao, chính là tín vật đính ước lúc Thập Lục hoàng tử xuất chinh nàng đưa cho hắn. Hạ Mạt Hồi chậm rãi mở ra, hà bao đã dính đầy máu, nhưng lọn tóc đen bên trong lại vẫn đen như lúc đầu.
Trừ thứ đó ra, trong hà bao còn có một đóa hoa lài đã khô héo vàng.
Nàng rốt cuộc không còn thấy hắn, từ nay về sau, nàng chỉ còn một mình sống qua những tháng ngày còn lại. Nàng đâu biết, ngày đó chính là vĩnh biệt, nếu biết, nàng sẽ sớm gả cho hắn, làm thê tử của hắn, cũng tốt hơn là sau này ngày đêm tưởng niệm, lấy nước mắt rửa mặt.
Ngay cả thi thể của hắn nàng cũng không thấy được, chỉ có một thân áo giáp đẫm máu này. Nàng có, lại chỉ có nhiều như vậy.
Hạ Mạt Hồi tự giam mình tại trong phòng, suốt ba ngày không đi ra.
Ba ngày sau, ánh mắt nàng sâu hoẳm, tựa hồ như đã thay đổi một người. Trước đây mặc dù nàng luôn lãnh đạm, nhưng còn thường xuyên lộ ra nụ cười. Nhưng mà nay cho dù là Hạ Liên Phòng cũng ít khi thấy nàng cười. Hoàng Thượng thấy nàng một lòng say mê, liền đem áo giáp của Thập Lục hoàng tử cho nàng, rồi sau đó giúp Thập Lục hoàng tử lập một cái mộ chôn quần áo và di vật.
Hạ Mạt Hồi bình tĩnh dọa người.
Lại qua mấy ngày, trừ tịch đến, cái năm này là năm hai nhà Hạ Lam vượt qua bi thương nhất.
Nay không có tin tức chính là tin tức tốt, không có tin tức, liền cho thấy bọn họ tạm thời vẫn an toàn. Nhiếp gia tuy rằng chặt đứt liên hệ giữa Yến Lương cùng ngoại giới, nhưng lại không ngăn cản thư biên cương báo nguy, nhất là bẩm báo Thập Lục hoàng tử chết, cái chết của hắn là đả kích thật lớn với quá nhiều người, vẫn có thể xem là một cái gai đả kích Hoàng Thượng.
Mồng một đầu năm, ai cũng không có tâm tình giăng đèn kết hoa chúc mừng năm mời. Trừ bỏ dân chúng cái gì đều không biết, bọn họ vẫn vui vẻ khoái lạc đốt pháo uống rượu mới, cầu phúc một năm mới quốc thái dân an mưa thuận gió hoà, hoàn toàn không biết thời tiết đã sắp thay đổi.
Hội hoa xuân Nguyên Tiêu năm nay, tinh thần Thái Hậu không tốt, tất nhiên là không có tinh lực cử hành, hơn nữa hai quốc đang giao chiến, dân chúng lầm than, đâu còn tâm tư thanh nhàn hưởng lạc chứ? Dạo này Hạ Liên Phòng cũng bận rộn đến mức sứt đầu mẻ trán, Nhiếp Tĩnh chưa bao giờ đình chỉ khiêu chiến cước bộ của nàng, có đôi khi nàng bận rộn đến mức một ngày chỉ có thể ngủ mấy canh giờ, những thời gian khác đều đang bôn tẩu khắp nơi. Yến gia còn chưa gom góp đủ vật tư, dưới sự giám thị của Phủ Tín Dương hầu, bọn họ tất phải thật cẩn thận. Mà vì mê hoặc Nhiếp Tĩnh, Hạ Liên Phòng tất phải dây dưa với hắn, để bảo đảm cho Yến Huy Âm có đầy đủ thời gian.
Nàng vội đến mức đã quên bây giờ là năm nào, tận đến khi Hạ Mạt Hồi tìm tới cửa, nói cho nàng biết, nàng(Mạt Hồi) phải tiếp nhận nhị hoàng tử, chuẩn bị làm chính phi của nhị hoàng tử.
Bút lông trong tay Hạ Liên Phòng lạch cạch một tiếng rớt xuống, ở trên giấy Tuyên Thành vạch ra một vết mực lớn. Nàng kinh ngạc nhìn Hạ Mạt Hồi, có chút không thể tin bản thân mình nghe được cái gì, lại hỏi một lần nữa: “Vừa nãy muội nói cái gì?”
“Muội muốn làm nhị hoàng tử phi.” Hạ Mạt Hồi nói.
“… Muội điên rồi sao?” Hạ Liên Phòng không dám tin nhìn chằm chằm nàng. “Nhị hoàng tử là hạng người gì, sao muội lại không biết? Hắn căn bản là không thể ccho muội hạnh phúc!”
“Muội không cần hạnh phúc, đại tỷ.” Hạ Mạt Hồi bình tĩnh nói. “Muội muốn báo thù.”
Hạ Liên Phòng không hiểu nhìn nàng.
“Hắn đi tìm muội.” “Hắn” này, tất nhiên là chỉ nhị hoàng tử. “Không lâu sau khi Thập Lục xuất chinh, hắn liền cầu thân muội, muội cự tuyệt hắn. Hắn nói sớm muộn gì có một ngày muội sẽ phải đồng ý hắn, hiện tại muội tin rồi.” Hạ Mạt Hồi cắn răng. “Đại tỷ, Thập Lục chết, nhị hoàng tử có trách nhiệm cực lớn, lúc trước hắn chính là dùng Thập Lục để uy hiếp muội!”