“Tôi hỏi em đang ở đâu?” Nghe được cô cứ nói chuyện lòng vòng mà không trả lời câu hỏi của anh, âm thanh của cậu ba Nguyễn càng nặng nề hơn mấy phần.
“Sao vậy, đã xảy ra chuyện gì rôi ư?” Tô Khiết có lực quan sát cực kỳ nhạy bén, nghe giọng điệu của anh không tốt, cảm xúc dường như cũng không đúng.
“Em đang đi cùng với ai vậy?” Cậu ba Nguyễn cũng không trả lời vấn đề của cô, mà lại hỏi ngược lại một câu nữa.
Lúc mà Tô Khiết nghe thấy lời nói này của anh, nhịp tim đang đập của cô hãng lại một nhịp, anh, không phải là anh đã biết cái gì rồi chứ?
Mặc dù là giám định ADN đã chứng minh hai cục cưng không phải là của anh, nhưng mà chuyện liên quan đến hai cục cưng cô cũng không muốn để cho người khác biết, bao gồm cả anh.
Cô không muốn có chuyện gì xảy ra ngoài ý muốn!
Cô sợ sau khi công khai thân phận của hai cục cưng thì sẽ tạo thành tổn thương lớn đối với hai cục cưng, dù sao ngay cả cô cũng không biết ba của hai cục cưng là ai cả.
“Gửi vị trí của em qua cho tôi.” Cô im lặng một lúc đã khiến cho vẻ mặt của cậu ba Nguyễn nghiêm trọng, anh không biết là suy đoán ở trong lòng của anh rốt cuộc có đúng hay không.
Nếu mà giờ phút này cô thật sự ở bên cạnh anh cả, vậy thì cô chắc chắn là người phụ nữ ở cục cảnh sát ngày hôm đó, chắc chắn là người phụ nữ vào năm năm trước.
“Em lập tức về nhà ngay.” Tô Khiết giật mình nhanh chóng trả lời lại một câu, sau đó dứt khoát cúp điện thoại.
Gửi vị trí của cô cho anh? Đây chẳng phải là trực tiếp làm lộ ra tung tích của hai cục cưng hay sao?
Chuyện này tuyệt đối không thể nào được!
Nguyễn Hạo Thần nhìn điện thoại bị cúp máy, con ngươi nheo lại từng chút từng chút một, rõ ràng là cô có việc gì đó giấu giếm anh.
Còn về việc có phải là chuyện mà anh nghĩ hay không…
“Anh cả, anh đang ở đâu vậy?” Nguyễn Hạo Thần nhanh chóng bấm điện thoại gọi cho Đường Lăng, điện thoại vừa mới được kết nối thì anh trực tiếp mở miệng hỏi.
“Để anh gửi vị trí cho cậu.” Đường Lăng ở đầu dây bên kia điện thoại trả lời dứt khoát mà thẳng thắn.